Tìm kiếm truyện với từ khóa: công tước phu nhân quá lạnh lùng nettruyen : Web đọc truyện tranh online lớn nhất được cập nhật liên tục mỗi ngày. Cổng đọc truyện tranh online lành mạnh dành cho các bạn yêu quý và thích đoc truyện tranh. 1. thứ 1 chương ta có thể nghe thấy lời trong lòng của hắn. 2. Thứ 2 chương công chúa cũng là nghề nghiệp nguy hiểm. 3. Thứ 3 chương tìm hoàng đế lão cha. 4. Thứ 4 chương tìm cha tiểu cô nương. 5. Bạn đang xem: Những truyện xuyên không thành công chúa Đôi khi nhân đồ vật bao gồm đang xâm nhập thẳng vào cơ thể của bản thân hoặc sống bên trên khung người của bạn không giống. Sau khi xuim không nhân vật dụng sẽ sống vào các tầng lớp quý tộc như phi tần, công chúa, hoàng tử, tiểu thỏng,… hoặc ở trong lứa tuổi nlỗi nô lệ, hầu gái,… xä, vói Thanh tra tinh vê kêt quå trông rùng giai doan 2005-2020 trên dia bàn huyên. Tham dây dú các hQi nghi, cuQc hQP do UBND tinh và các sð, ngành cúa tinh tô chúc. Il. Tình hình thvc hiên các mãt công tác: 1. Lïnh vvc kinh te: 1.1. Sån xuat nông nghiêp: Bình Dương Công Chúa , chương 47 của tác giả Thanh Duy cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Công Chúa Giả Điên Xếp hạng: 4.2/5 - 18 Lượt đánh giá Đọc từ đầu Theo dõi Thích Lịch ra truyện Đang cập nhật Tóm tắt nội dung Lizbell (?) quay về quá khứ sau khi bị anh trai đầu độc trong lễ kế vị. Cô ấy giả vờ điên loạn để có thể tồn tại nhưng lại rơi vào nguy cơ sẽ chết một lần nữa. Nhìn ánh mắt say sưa của em, tôi thấy ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ đang rực cháy, tôi thấy hình ảnh của một thế hệ mới tài trí, năng động, trách nhiệm và nhiệt thành. Hình như ngọn lửa ấy đã truyền lại cho tôi cảm hứng sáng tác mà bấy lâu tôi đang tìm kiếm, thắp lên cho tôi ý tưởng về chủ Buổi trưa, sau khi cơm nước xong, các bà trong xòng bài nhà bà Vi nằm trên chiếu vừa xỉa răng vừa nói chuyện. Bà Vi dẫn Báu đến trình diện : - Xin giới thiệu với các chị. Đây là em Báụ mười tám tuổi rưõi. Tuổi trẻ nhưng tài caọ Báu đã từng hạ 3 bà trong một lúc. Báu là người được nhiều cô nhiều bà ngưởng mộ và rất nổi tiếng ở Bình Dương. Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Ta đứng tại chỗ, trong lòng không rõ cảm xúc thế nào, chỉ nói “Vô Mẫn Quân, ngươi cũng thật sự là…”Thật sự là như thế nào, lại không biết nên nói như thế bảo ta triệu Thịnh An đến, lại đối đãi thoả đáng với nàng, chỉ vì ta bắt đầu nói một câu “Ngươi biết không, nàng vừa nãy mặc áo tang, bên tai cài một nụ hoa trắng…”, hắn bảo ta giúp nàng đổi đóa hoa, cũng bởi vậy lại chiếm được hồi báo thật lớn của Thịnh An – tình báo đòi Mẫn Quân còn hiểu biết nữ nhân hơn cả nữ nhân, thật không biết tâm của hắn vặn vẹo cỡ nào…Vô Mẫn Quân nhìn nhìn ta, nói “Sao?”Ta lắc đầu “Cũng không có gì, chỉ là cảm thấy Thịnh An thật sự đáng thương.”“Người vừa mới lừa nàng cũng có ngươi,” Vô Mẫn Quân nhếch nhếch môi, “Bây giờ còn nói suông gì nữa.”Ta thở dài “Chính bởi như vậy mới thấy nàng đáng thương. Bị ta lừa, thật sự là chuyện mất mặt…”“…”“Aiz, sao ngươi biết Thịnh An sẽ nói những chuyện đó cho ngươi?”“Rất rõ ràng, nếu bọn họ muốn ám sát, khổng thể chỉ làm một lần đã có thể thành công. Nhưng ta không thể đoán trước thời gian cụ thể, cho nên phải lợi dụng Thịnh An quận chúa.” Hắn thản nhiên lắc lắc đầu “Vô Mẫn Quân, ta chỉ sợ trời ghen xanh tỵ với thiên tài thiên, mạng ngươi sợ không thọ.”Vô Mẫn Quân âm trầm nói “Yên tâm, thân là hoàng hậu của ta, ngươi phải tuẫn táng.”“…”Ta liếc mắt nhìn hắn, nói “Vậy ngươi tính cứ như vậy ? Để cho nàng đi Nam Văn quốc? Những người khác trong tộc của nàng thì sao?”Vô Mẫn Quân nói “Giết.”Ta nghẹn họng nhìn trân trối “A? Không phải ngươi nói mới làm hoàng đế, không thể tạo thành hình tượng bạo quân trong lòng người ta, không thể giết người lung tung sao…”Vô Mẫn Quân cười nhẹ, nói “Ai nói ta giết người lung tung? Không phải Thịnh An quận chúa nói cho chúng ta sao, hơn nữa… Còn để lại chứng cớ.”Ta ngẩn ra “Ba chữ kia?”Vô Mẫn Quân cười gật gật đầu, phe phẩy tờ giấy Tuyên Thành viết ba chữ Nguyện Quân an’ kia “Truyền chỉ, tru di gia tộc Hưu Ấp Vương. Bất kể già trẻ, không kể lớn bé, chém hết.”“…” Ta ngây ngẩn nhìn Vô Mẫn Quân nửa ngày, lắc đầu nói, “Ta không hạ lệnh.”Âm thanh Vô Mẫn Quân lạnh lùng nói “Lại làm sao vậy?”Ta nói “Ngươi lừa Thịnh An quân chúa như vậy, hiện giờ phòng bị là được, sao phải giết cả nhà nàng…”“Hiện tại phòng bị một lần, về sau khó có thể đoán trước, Trường Nghi công chúa, ngươi có tâm địa Bồ Tát, nhưng đừng làm liên lụy đến ta.” Vô Mẫn Quân tới gần ta, “Ta vẫn cảm thấy ngươi mặc dù có lúc ngu ngốc nhưng vẫn thức thời, đừng có đồng tình trong thời điểm rối loạn này. Nhân từ đối với kẻ địch chính là treo tính mạng mình trên lưỡi đao, ngươi dám thử, ta thì không dám.”“…”Ta không hiểu sao có chút phẫn nộ, lại cảm thấy không thể phản bác, nhìn gương mặt mình lạnh lùng tàn nhẫn, không nói nổi cảm tưởng trong rằng không thể phản bác, nhưng ta vẫn như trước không chịu ra lệnh, chỉ ra vẻ trầm mặc kháng nghị —— dù sao hiện tại ta mới là hoàng đế, hắn cũng không thể làm gì Mẫn Quân trừng mắt nhìn ta nửa ngày, rốt cục giận dữ nói “Được, được, được, không giết thì không giết… Ta viết một mật tín cho người nhà Hưu Ấp vương, nói với bọn họ ta đã biết kế hoạch của bọn họ, nhưng cũng sẽ không động thủ với bọn họ, để cho bọn họ ngoan ngoãn nghe lời, nếu còn có lần sau sẽ chắc chắn phải chết. Lại nói với bọn họ, ta cũng sẽ không động tới Thịnh An quận chúa, nhưng đưa đi Bắc Xương quốc, nếu bọn họ còn muốn gia tộc Hưu Ấp Vương được sống thì cũng chuẩn bị mà đi Bắc Xương quốc đi.”Ta lập tức tỏ vẻ đồng ý, cũng vì thay đổi của Vô Mẫn Quân mà cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng, Vô Mẫn Quân thấy thế chỉ lạnh lùng cười “Nếu thân thể không thay đổi…”Ta yên lặng sợ run cả người.* * *Đêm đó trong hoàng cung to như vậy quả nhiên bình an vô sự, ngày thứ hai cũng truyền đến tin tức cả nhà Hưu Ấp vương bị phế, tự động tới Bắc Xương quốc, ta nhẹ nhàng thở ra, Vô Mẫn Quân cũng không quá vui vẻ nhưng hắn có vui vẻ hay không chưa bao giờ thuộc phạm vi lo lắng của trực bên linh cữu bảy ngày xong, ta cùng hắn liền từ từ đi Đông Nguyên quốc, trong lúc này ta đã lấy thân phận Trường Nghi công chúa viết một phong thư cho Đông Nguyên quốc, đơn giản nói qua một chút chuyện đã xảy ra, so với lí do mà ta nói với đám người Thái sư hoàn toàn khác viết ta đi ám sát hắn, hai người đánh nhau, trong bóng đen không rõ ánh nến, bốn mắt nhìn nhau, hắn ngọc thụ lâm phong, ta chim sa cá lặn, hai người nam chưa hôn nữ chưa gả, tại một khắc lịch sử này bỗng nhiên yêu thương lẫn nhau, hắn quăng kiếm chờ chết, ta lại khó có thể hạ kiếm, hai người giằng co trong đêm đen sâu thẳm, cuối cùng hắn quyết định muốn mỹ nhân không cần giang sơn, ta quyết định buông thù hận quốc gia, hai người vốn định cứ như vậy quy ẩn, lại vừa vặn gặp phải chuyện Bắc Xương quốc, vì thế có thể quang minh chính đại cùng một chỗ, từ nay về sau kết tóc gần nhau, cử án tề mi 1.Cuối thư nói Trường Nghi mặc dù làm nhục sứ mệnh, nhưng cũng không nhục sứ Mẫn Quân xem hết thư lăn xuống giường cười không dứt, còn nói cho dù tương lai ta có bị phá quốc diệt gia, cũng có thể dựa vào viết thư mà sống, sau đó dùng bút màu đỏ khoanh mấy chữ hình dung mỹ mạo của ta “Chim sa cá lặn” cùng “Muốn mỹ nhân không cần giang sơn”, ta đối với chuyện này phẫn uất không thôi, cuối cùng đành chép lại một bản gửi ra rằng ta phái người hỏa tốc đưa thư đi, nhưng thời gian cũng khá lâu, ta và Vô Mẫn Quân vẫn chưa thấy hồi âm, đại để ta cũng có thể tưởng tượng được Thái Hậu cùng hoàng đệ nhỏ tuổi của ta sẽ có phản ứng như thế nào, nhưng, hiện tại ta cũng quyết định không để ý tới bọn Đông Nguyên quốc đến Tây Ương quốc cũng không phải quá xa, chỉ là ta cùng Vô Mẫn Quân phải làm theo lễ tiết, mang theo sính lễ, tangồi trong kiêu ngẫu nhiên quay đầu, chỉ có thể nhìn thấy bên cạnh toàn người, phía xa chỉ thấy một đám tro bụi bốc nhiên, trên đường cũng không thiếu những chuyện ám sát linh tinh, nhưng thị vệ rất nhiều, cơ bản ta cùng Vô Mẫn Quân còn chưa nhìn thấy thích khách thì bọn họ đã bị giết, tất cả thích khách đều tới là để ám sát tên thái tử bạo lực trước kia Vô Mẫn Quân, cũng chính là ta hiện tại, ta vốn nóng lòng muốn thử, mỗi lần lại đều không có cơ hội, thật sự là đáng đường đi xe ngựamệt nhọc không cần phải nói, ta cùng Vô Mẫn Quân rốt cục đã tới chỗ biên giới của Đông Nguyên quốc, ngay lập tức thấy tràn ngập màu đỏ, cỗ kiệu, vải vóc, trang sức, cái gì cần có đều có, hoàng đệ hóa ra tự mình đến, ở cửa nghênh đón hai chúng ta, Vô Mẫn Quân vốn muốn tự cao tự đại, nhưng sau rốt cục lại nhớ tới hắn hiện tại đang dùng cơ thể của ta, đành phải nén phẫn nộ xuống xe, cùng ta đi tới chỗ hoàng đệ giả bộ vui vẻ trò đó tới hoàng cung Đông Nguyên, ta đi ra ngoài chẳng qua cũng chỉ chưa đầy một tháng, nhưng hiện tại trở về chốn cũ, lại giống như chuyện thật bình thường.—— Thực ra, quả thực cũng tựa như chuyện thật bình người Đông Nguyên quốc thấy ta, không ngoài dự đoán, dáng vẻ đều lo lắng hãi hùng lại chán ghét, đối với Vô Mẫn Quân, ngược lại còn có vẻ hiền lành, còn mang theo một chút đồng tình, tựa như nói “Vì quốc gia, gả cho kẻ cặn bã này, người thật phải chịu khổ”, khiến cho ta thật muốn ngửa mặt lên trời thét dài, hộc Mẫn Quân cố tình không biết tốt xấu, lén lút không ngừng oán giận với ta ” Những người Đông Nguyên quốc này sao lại thế? Ánh mắt nhìn ta kiểu gì thế?”Ta mặc kệ hắn…Hai người chúng ta đi vào hoàng cung, bên trong hoàng cung sớm thiết yến, chỉ chờ hai người chúng ta ngồi vào vị trí, ta cùng hoàng đệ ngồi ở chỗ cao nhất, Vô Mẫn Quân ngồi bên dưới cạnh ta, Thái Hậu ngồi dưới cạnh hoàng đệ, Vô Mẫn Quân cùng Thái Hậu mặt đối mặt, bên dưới là một số quan viên quyền chức khác, tại thời điểm này hoàn toàn không dám phát ra người nghiêng đầu lén nhìn bạo quân là ta, bị ta phát hiện, lại lập tức cúi đầu khúm núm ăn cơm, lại nhìn Thái Hậu cùng Vô Mẫn Quân, thần sắc Thái Hậu phức tạp nhìn Vô Mẫn Quân, trong ánh mắt mang theo một vẻ thương tiếc trước kia chưa bao giờ có, mà Vô Mẫn Quân hoàn toàn không quan tâm tới bà ta, bản thân vùi đầu ăn mấy thứ đồ ăn ở Tây Ương quốc không có, giống như quỷ chết đói đầu thai, mất hết mặt mũi Trường Nghi công chúa…Thấy hắn như vậy, Thái Hậu chẳng những không trách tội, ngược lại còn hơi hơi thở dài, lắc lắc đầu, tựa như nói “Đứa nhỏ đáng thương, chỉ có thể ăn cho hả giận …” Hay là nói “Ai, chẳng lẽ Tây Ương quốc không cho ăn cơm?”Ta trầm mặc thật lâu, cuối cùng thật sự phải ăn cho hả giận…Trận yến hội này giằng co thật lâu, trong đó không ngừng nói lời khách sáo, thái độ mọi người quá mức khúm núm, ta không đành lòng thấy đức hạnh những người trong gia tộc mình như vậy, vì thế nói mình mệt mỏi, muốn đi Mẫn Quân chu miệng, nhỏ giọng nói “Ta còn chưa ăn đủ…”Vô Mẫn Quân luôn luôn ăn rất nhiều, ta cảm thấy ta sẽ bị béo… Ta theo thói quen trừng mắt nhìn hắn “Ăn cái gì mà ăn? Đi về!”Một màn này tất nhiên rơi vào trong mắt mọi người, một đám bọn họ đều lộ ra vẻ vô cùng đau đớn, đại khái cảm thấy ta vẫn rất ngược đãi Trường Nghi công chúa…Ta không nói gì, nhẹ giọng “Kiểu Nhi, chúng ta đi nghỉ trước đi… Nàng không mệt sao?”Vô Mẫn Quân đang ăn canh, nghe vậy lập tức phun ra, cực kỳ bất nhã, sắc mặt mọi người xám xanh. Vô Mẫn Quân lại xoa xoa miệng, bình tĩnh nói “Được, chúng ta đi nghỉ…”Hắn hiển nhiên là đang nín cười, bởi vậy âm thanh mơ hồ không rõ, lại giống như là khóc nức nở, mọi người đều liếc mắt, đại khái đều cảm thấy chúng ta đang diễn trò, mà Vô Mẫn Quân, cũng chính là Trường Nghi công chúa, chỉ sợ đã oan ức tới mức phát hạ giọng “Mau cút về…”Đợi tới khi hai người chúng ta rốt cuộc có thể về tẩm cung đã được chuẩn bị sẵn mà nghỉ ngơi, ta mới nhớ đến một chuyện —— vừa nãy có người luôn nhìn chằm chằm vào ta và Vô Mẫn Quân, người nọ là đồ đệ của một trong số những sư phụ của ta, tên là Nguyên Úc, cũng coi như đã luyện võ với ta từ nhỏ tới giờ, hiện tại đã là ngự tiền thị vệ, quan hệ giữa hắn và ta cũng bình thường, nhìn chằm chằm Trường Nghi công chúa cũng không sao, nhưng mà vừa rồi không biết vì sao, hắn lại dùng ánh mắt giết người để nhìn ta, cũng chính là Vô Mẫn Quân… Đánh giá từ 40 lượt Bạn đang đọc truyện Công chúa quý tính của tác giả Tắc Mộ trên website đọc truyện ôm quyết tâm hẳn phải chết đi ám sát thái tử nước láng giềng, ngày hôm sau tỉnh lại, lại phát hiện ta thành hắn, hắn thành bỏ gia hậnquốc thù , chúng ta phải đối mặt rất nhiều thư, ví dụ như tắm rửa như thế nào, đi nhà xí như thế nào, trọng yếu nhất là mỗi ngày buổi sáng tỉnh lại, ta đều rất xấu cũng không thèm xấu hổ, chính là luôn luôn quên mất chuyện ta là một cô nương.——————————————–Hơ hơ, bạn mới đọc bộ này được hình như là 5 chương đầu thì phải, đảm bảo không hài các tềnh iu cứ chọi đá vào đây, bạn nhặt hết =2 bạn trong này sau 1 đêm tỉnh dậy phát hiện chàng đổi thành nàng mà nàng đổi thành chàng, thế nên mới có vụ mỗi sáng tỉnh dậy 2 bạn phải đối mặt với đầu tiên là mặc quần áo như thế nào, đi nhà xí ra làm răng roài lại còn ai tắm rửa cho ai =Bạn là bạn hay thích mấy bộ hài hài này này nên nếu bạn nào chung sở thích thì nên đọc bộ này Ta càng thêm xấu hổ “Ngươi… Ngươi hẳn là trải qua không ít về chuyện phòng the chứ?”“…”Vô Mẫn Quân khó hiểu hỏi “Cái gì mà gọi là trải qua không ít chuyện phòng the? Dùng cái từ lộn xộn… gì chứ?”Ta nói “Nếu chúng ta muốn động phòng…”Vô Mẫn Quân nói “Ừm, yên tâm, ta có hơi biết, có thể dạy ngươi.”Ta hốt hoảng “Không phải nói về việc này!”Còn hơi biết… Ta hoài nghi hắn căn bản chính là tinh thông!“Vậy thì là cái gì?” Vô Mẫn Quân nhíu mày.“Chính là…” Ta càng tỏ ra ngượng ngùng “Kỳ thật, à, trước kia ta cũng xem qua không ít, à, sách vở. Nhưng ta biết,khi nam nữ thành thân, là phải chảy máu đỏ’, hơn nữa, đều là do chủ rể là chủ đạo … Ta, ta không có kinh nghiệm gì.”Vô Mẫn Quân “…”Chúng ta nhìn nhau, mặt Vô Mẫn Quân không chút thay đổi, trong lòng ta không yên “Dù sao, ngươi kinh nghiệm phong phú, có thể nói cho ta biết…”Vô Mẫn Quân “Ha ha ha ha ha ha!”Ta “…”“Cười cái gì a!” Ta phát Mẫn Quân hưng phấn nói ” Bị chảy máu đỏ’ ? ! Ngươi có lầm hay không… Ngươi chính là lo lắng việc này? Khụ… Ta hỏi ngươi, ngươi có biết việc trên giường của nam nữ đến tột cùng là thế nào không?”Ta lắc đầu “Ta làm sao có thể biết…”Vô Mẫn Quân sờ sờ cằm nói “Kỳ thật rất đơn giản, chính là hai người chúng ta ở trong chăn lăn qua lăn lại, hơn nữa chỉ dùng một chiếc chăn.”Sau đó hắn chỉ vào chiếc chăn đã được chuẩn bị sẵn “Ngươi xem, chăn này không phải màu đỏ sao.”Ta ngẩn người, nói “Hóa ra là như thế này…”Bất quá lại có điểm khó hiểu “Vì sao phải lăn qua lăn lại? Còn muốn dùng chăn? Không nóng sao?”Vô Mẫn Quân nghiêm mặt nói “Là quy củ do lão tổ tông truyền lại, cũng không có nguyên nhân gì… Đại khái cũng là để cho may mắn đi.”Ta gật gật đầu “Cũng đúng… nhưng mà nếu làm như vậy, sau sẽ có trẻ con sao?”Vô Mẫn Quân “…”“?” Ta trừng mắt nhìn Vô Mẫn mặt Vô Mẫn Quân vô cùng khó coi, thanh sắc cũng thay đổi “Cũng không rõ ràng là thế, cũng có thể…”Ta có điểm kinh ngạc “Vậy làm sao bây giờ, chúng ta cũng không thể có con được.”Vô Mẫn Quân rốt cục nhịn không được, một mình ôm chăn ở trên giường vừa lăn qua lăn lại, vừa cười ha “…”Tuy rằng không biết vì sao Vô Mẫn Quân lại cười, nhưng ta còn có chút lo lắng “Ngươi cười cái gì… Ngươi, sao ngươi lại ôm chăn lăn đi lăn lại một mình…”Ta, ta có nên gia nhập không …Vô Mẫn Quân rốt cục ngừng cười, lau nước mắt, yên lặng nhìn ta “Vân Kiểu, ta nói với ngươi chuyện này.”“?”“Những điều ta vừa mới nói, tất cả đều là giả.”“… … … …”Thấy trán nổi đầy gân xanh, Vô Mẫn Quân vội vàng nói “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi không cần miệt mài theo đuổi tìm hiểu, dù sao nếu muốn chứng minh ngươi là một cô nương trong sạch nhất định phải…”Hắn vươn tay tìm tìm ở dưới chăn, lấy ra một mảnh vải màu trắng “Trên mảnh vải này cần phải có máu.”Ta rất nghi hoặc “Cái này là để dùng khi đến tháng sao?”Vô Mẫn Quân “… Không phải… Tóm lại, phải có máu. Đêm đầu tiên của nữ tử đều phải chảy máu.”Những lời này của hắn kỳ thật không có tý thông tin gì cả, nhưng không biết như thế nào, ta bỗng nhiên đã hiểu ra không ít, hơn nữa nghĩ đến có buổi sáng lúc tỉnh lại, thân thể Vô Mẫn Quân sẽ trở nên rất kỳ quái, ta hơi hơi biết là chuyện gì xảy ra …Ta đỏ mặt lên, đem mảnh vải kia ném vào mặt Vô Mẫn Quân “Lưu manh!”Vô Mẫn Quân “…”“Ta sao lại là lưu manh …” Hắn phỏng chừng cũng sắp điên che mặt, không nói lời Mẫn Quân cười rộ lên “À, ngươi học hỏi cũng rất nhanh đấy, ừm, đúng là có tài, đúng là có tài…”Ta “…”Ai muốn có tài trong phương diện này chứ!Ta thực muốn phát Mẫn Quân giơ mảnh vải màu trắng kia lên, nói “Làm sao bây giờ, chẳng lẽ cứ như vậy? Đến lúc đó trong cung lại loạn truyền rằng Trường Nghi công chúa là một nữ tử phóng túng … Ta đây không quản được nha.”Ta nói nhanh “Như vậy sao được…!”Vô Mẫn Quân cười cười, lấy ra một thanh chủy thủ—— đúng là chủy thủ mà lần trước ta đi ám sát hắn mang theo, hắn cũng thật là biến thái, đêm tân hôn mà còn mang bên người, xem ra đã sớm chuẩn bị —— nói “Cắt tay ngươi?”“Ta sợ đau…” Ta rụt tay về, ngập ngừng Mẫn Quân thu đao về, nói “Cắt tay của ta?”Đó là cơ thể của ta…“Ta sợ sẽ để lại sẹo…”“…”“…”Ta cùng với Vô Mẫn Quân nhìn nhau không nói Mẫn Quân bỗng nhiên đem chủy thủ quăng đi, giang hai cánh tay về phía ta “Vậy thì rõ ràng làm thật sự đi.”“…Cút!” Ta phát nhiên, cuối cùng vẫn là cắt tay Vô Mẫn Quân —— cũng chính là tay của như lời nói của Vô Mẫn Quân là như vậy “Quên đi, vẫn nên cắt tay ngươi đi, dù sao ta cũng không sợ đau, về phần sẽ để lại sẹo… Ngươi đã gả cho ta, thì sợ gì sẹo?”Ta trái lo phải nghĩ, cảm thấy hắn nói rất có đạo lý, vì thế ngoan ngoãn phục Mẫn Quân không chút nào nương tay rạch đầu ngón tay ta, ở trên mảnh vải trắng lưu lại một vết máu đỏ tươi, ta nhìn kinh hồn táng đảm, Vô Mẫn Quân lại giống như không có việc gì xảy ra, sau đó ta nhanh chóng thay hắn bôi thuốc, băng khi xử lý xong việc này, chúng ta liền nằm ở trên giường tràn ngập màu đỏ chói mắt mà ngủ, lại nói tiếp việc này dường như rất giống chuyện đã xảy ra, dù sao thì hơn ba tháng qua chúng ta hầu như đều là cùng nhau đêm nay cũng không giống lắm, ta dựa vào Vô Mẫn Quân, sau khi mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ, rồi nằm mơ một giấc mộng không rõ mộng ta trở về chính mình, hơn nữa tựa hồ còn trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều, Vô Mẫn Quân cũng biến đổi lại, cả hai chúng ta không biết vì sao lại đi vào trong mật thất kiamột lần nữa, cũng uống rượu, mà cuối cùng ta cũng uống một chút rượu cuối cùng, Vô Mẫn Quân chồm dậy tiến tới cướp đoạt rượu từ miệng của bắt đầu sau đó thì không giống nhau, ta đẩy Vô Mẫn Quân ra, nhưng không đẩy chuyện về sau liền trở nên vô cùng mơ hồ, dù sao ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, cũng chỉ có thể nhìn hai người đang duy trì tư thế hôn môi như hai pho tượng đá kia xuyên qua tầng sương rằng là nằm mơ, nhưng ta ngủ cũng không tệ lắm, nhưng buổi sáng tỉnh lại, ta liền thần sắc đại biến —— bởi vì ta rõ ràng cảm giác được, quần ở chỗ đó, ẩm ướt … … … … … … …Ta liền đánh thức Vô Mẫn Quân Mẫn Quân hiển nhiên ngủ cũng rất ngon, không kiên nhẫn dụi dụi mắt “Chuyện gì? Hôm nay có thể không cần thiết triều, ngủ đến tối nay tỉnh lại cũng được.”Ta xấu hổ nói “Cái kia…”“?”“Ngươi… hoặc là nói ta…”“?”“Hình như…”“Có việc nói đi! ! !”“Hình như đái dầm ! ! !” Ta nhắm chặt mắt lại, tim đập mạnh, lớn tiếng kêu Mẫn Quân “… … … … … … … … … … … … …” Cô công chúa Vân Kiểu vì giang sơn xã tắc, vì quốc gia đại sự mà hy sinh thân mình đi ám sát thái tử nước bạn là Vô Mẫn Quân. Nàng Vân Kiểu này cầm kì thi họa cái gì cũng không biết, nhan sắc thì bình thường đến mức anh nam chính khinh bỉ, chỉ được điểm duy nhất là giỏi võ, cộng với tính tưng tửng không nói thì thôi, thốt ra câu nào người khác chết câu ấy. Chị với anh gặp, đánh nhau, lăn lộn một hồi thì đầu đập vào nhau, thế là hoán đổi thân xác. Từ đây bao éo leo xảy đến với cả hai. Chị nữ chính thì vừa phải giả bộ tác phong cho nghiêm túc, lạnh lùng như anh thái tử, vừa phải tìm cách trấn an dàn mỹ nữ thướt tha yêu kiều lúc nàm cũng bám theo boss Vô Mẫn Quân. Còn anh nam chính thì cũng đau đầu tránh âm mưu hãm hại của hết thái tử này tới công chúa khác. Lại còn khi thân xác Vân Kiểu đến tháng lần đầu tiên, mặt anh đỏ lựng như gà mắc tóc. Lúc đầu, Vân Kiểu ghét Vô Mẫn Quân lắm. Cơ bản anh lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, lại còn âm hiểm, xấu xa nhất quả đất. Anh thì cũng khinh chị, nhìn chị với ánh mắt muốn ăn đấm, nên có cơ hội là phá hoại hình tượng vốn chẳng mấy tốt đẹp về chị không thương tiếc. Từ đó, nhân gian truyền tai nhau một câu nhà nào có nam tử nhất định phải cẩn thận, hoàng thượng nhìn trai đẹp với ánh mắt muốn nổi da gà. Còn hậu cung thì đừng ai động vào hoàng hậu, gà bay chó sủa, ác danh có tiếng. Cuối truyện, Chị Vân Kiểu bắt anh hoán đổi thân xác thêm lần nữa, sinh con cho chị vì chị sợ đau.. Câu chuyện mở ra trong hoàn cảnh bốn nước lớn Tây Ương, Đông Nguyên, Nam Văn, Bắc Xương tranh giành thiên hạ. Tây Ương Quốc có thái tử Vô Mẫn Quân hùng tài thao lược, anh dũng thiện chiến, dẫn quân tấn công vào lãnh thổ Đông Nguyên Quốc đã sớm mục ruỗng, suy tàn, với một vị vua đắm chìm trong thuật trường sinh, hoàng hậu thao túng triều đình, văn võ bá quan sống xa hoa trụy lạc, hoàn toàn không chống đỡ nổi trước thế tiến công như vũ bão của Tây Ương Quốc. Trong vô số những nàng công chúa xinh đẹp của đất Đông Nguyên, có nàng công chúa Trường Nghi vừa tròn mười bảy tuổi, một thân võ nghệ cao cường, đã ôm theo quyết tâm báo đền nợ nước mà đi ám sát thái tử Vô Mẫn đêm giao chiến, kết thúc bằng một phen cụng đầu nảy lửa, máu chảy thành hôm sau tỉnh lại, mới phát hiện, nàng biến thành hắn, còn hắn lại thành công chúa Trường Nghi cực kì tầm thường dung mạo phổ thông vừa thấy liền quên, biết vài ba chữ, thuộc dăm câu thơ, đầu óc ngu ngơ, trí tuệ cỡ vừa... Thế nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, một trái tim biết cảm thái tử Vô Mẫn Quân cực kì hoàn hảo anh tuấn vô song, tinh thông văn thơ võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ, trên chiến trường anh dũng giết giặc, trong triều đình áp chế bá quan... Thế nhưng hắn lại chẳng có tình người, hắn - vốn là một kẻ con người hoàn toàn trái ngược như mặt trăng với mặt trời ấy, bởi một sự cố nho nhỏ mà hoán đổi thân xác cho nhau. Kể từ đây, nàng - cô công chúa ngu ngơ trở thành hoàng đế, quậy tung triều chính; còn hắn - vị thái tử biến thái trở thành hoàng hậu, náo loạn hậu một gã đàn ông, Vô Mẫn Quân sẽ phải làm gì trong những ngày "đến tháng", khi bị chàng thị vệ yêu thầm công chúa Trường Nghi lao tới cưỡng hôn, khi phải lôi theo một đám công chúa líu ríu không ngừng đi "giao lưu tình cảm"...Là một người con gái, Vân Kiểu sẽ phải làm gì khi các đại thần dâng tấu muốn hoàng đế tuyển phi, sẽ phải làm gì khi mỹ nữ cứ thấy nàng là lao vào như ruồi thấy mật, còn mỹ nam thấy nàng lại tránh như tránh tà vì tưởng hoàng đế có tật đoạn tụ long dương....Biết bao tình huống dở khóc dở cười diễn ra, khiến hắn bớt điên cuồng, khiến nàng bớt ngu ngơ, dần dần thấu hiểu về những góc khuất, những vết thương chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong tâm hồn người đối diện, để rồi từ những đứa trẻ vốn có một tuổi thơ quá đỗi đau lòng, thiếu thốn tình yêu của cả cha lẫn mẹ, nàng và hắn cùng tìm được khung trời nhỏ của riêng mình một vị Thái Sư ưa cằn nhằn nhưng gửi trọn thương yêu trong thầm lặng, một cô công chúa tinh nghịch đáng yêu với chàng phò mã số khổ nhặt được ngoài đường...Vân Kiểu ta sống trên đời này hơn mười bảy năm, từ nhỏ đã mất mẹ, cha cũng không thương yêu, luyện võ chịu khổ, học văn đau đầu, làm người ngốc nghếch, dung mạo bình nhưng ta đoán, trong hàng sa số những con người sống trên cõi đời này, ta nhất định là người may mắn bạn đón đọc.

truyen cong chua quy tinh