Kết thúc truyện mặt nạ thủy tinh. 12/11/2021. bao hàm bộ manga vô cùng hay, nổi đình nổi đám nhưng mãi cơ mà không chịu đựng kết thúc. Độc mang thì vẫn cứ trưởng thành, lập gia đình, có fan còn sinh cả nhỏ rồi nhưng vẫn tiếp tục canh cánh lưỡng lự chừng nào hầu hết
Bộ truуện kể ᴠề ngàу tận thế, lồng trong câu chuуện ᴠận mệnh của Kamui ᴠà Fuuma ᴠới những cuộc chiến khốc liệt mang nhiều triết lý. Ra mắt từ năm 1992 nhưng đến tháng 3/2003, bộ truуện bị dừng lại khi đã đi đến những chương gần cuối.
Review truyện Mật ngọt hôn nhân của tác giả Cửu Mạch Ly thuộc thể loại Ngôn tình, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Quân nhân, 3S, Sủng đã HOÀN trên Waka. (61 clicks)
Xem Viễn tưởng Song Tinh Diệt Quỷ Sư - Sousei No ap chot bang giang ho full ay la cuoc doi prc chương mới nhất Đại Lão Xuyên Thành Pháo Hôi chương mới nhất Tùy Thân Phó Bản Sấm Tiên Giới co dai sinh hoat: lao ba hoan thanh chap niem cuoc hon nhan bi mat day ngot ngao: vo yeu be bon de nhat thi the prc doc truyen anh muon em song sao?! doc truyen em ngui
Đọc truyện [WinkDeep/HoonBae] Thính ngọt sâu răng của WinkDeep - Câu chuyện 09/09/2018 trên điện thoại, cập nhật hằng ngày. #sskk #mat ngot h chuong 2 dinh hon #bts allv h taetae la tat ca yoontae ngot ngao #mai mai la bao lau 129 #moonsun to hong nhat nguyet co dai chuyen ver 11 tam nhu day dan #yeonji tieu ho
Truyện mặt nạ thủy tinh. Admin 14/02/2022 101. có những bộ manga siêu haу, nổi đình nổi đám cơ mà mãi mà không ᴄhịu kết thúᴄ. ᴠai "ѕứ giả hoà bình" đến tương đối nhiều quốᴄ gia ᴠà sở hữu theo ᴄhiến tranh ᴠì nhan ѕắᴄ ᴄủa mình. Thậm ᴄhí, ᴄó những
Hành trình công lý - Tập 2: Xem clip nóng của chồng, Phương nôn thốc nôn tháo. Phương (Hồng Diễm) tìm đến khách sạn nơi Hà (Huyền Trang) đang ở. Tuy nhiên, khi đến, cô lại thấy mọi người tụ tập lại rồi còn có cả bóng dáng cảnh sát ở đó. Một người em của Hoàng ra
Ngu Vãn cho rằng anh đang nói giỡn, nhưng ngước mắt thì nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập nghiêm túc của anh chàng. Cô bật cười thành tiếng, sao người này có đôi khi ấu trĩ đến như vậy. "Đưa điện thoại của anh cho em." Cô vươn tay nhỏ về phía anh.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Thể loại Ngôn tình, Hiện đạiMột mối tình được bắt đầu từ chữ duyên, cũng có thêm sự góp phần vun vén của cả hai gia đình giúp đôi trẻ nên duyên vợ chồng. Phó Hoành Dật gặp được Thẩm Thanh Lan lần đầu tiên là lúc anh ta vô tình có mặt trong nhà hàng trong khi Thanh Lan cùng người bạn đi xem mắt. Cô chỉ là nhận lời đi cùng bạn cho cô ấy an tâm, vậy mà Thẩm Thanh Lan lại bị đối tượng xem mắt gây phiền phức. Đột nhiên Phó Hoành Dật xuất hiện giải cứu cô với câu nói hùng hồn nói “Anh đang làm phiền vị hôn thê của tôi đấy!”.Rồi đến lần thứ hai gặp mặt, là ông nội anh rắp tâm tìm trăm phương ngàn kế cho thằng cháu trai gặp được cô cháu dâu tương lai để vun đắp tình cảm một chút. Hai người gặp lại thoáng xao động nhưng vẫn tỏ vẻ không quen biết nhau. Phó lão gia chỉ còn biết ngậm ngùi bất mãn với sự lạnh nhạt giữa hai thứ ba gặp mặt, là anh chủ động gọi điện mời cô đi ăn dưới sự thúc ép của ông nội. Hai người vẫn gượng gạo khi gặp nhau. Anh nói hay lưu số để khi có việc gì thì có thể gọi điện cho anh, dù sao cô cũng coi như là em gái thứ tư gặp mặt, người chị nuôi giả vờ bị ngã rồi đổ tội cho Thẩm Thanh Lan, cô nhận một cái tát oan của mẹ. Đến mẹ cô cũng không tin cô. Vậy mà anh lại nói tin cô. Lần đầu tiên trái tim vốn bình lặng của Thanh Lan vì một người đàn ông mà gợn lúc này Thẩm gia xảy ra chuyện. Bà nội của cô sắp mất, điều duy nhất khiến bà không an lòng đó là chưa tìm được một người đàn ông có thể thương yêu che chở cho cháu gái mình. Phó Hoành Dật gọi điện đến, cô đột ngột hỏi anh “Anh có đồng ý lấy tôi không?”Phó Hoành Dật lên tiếng, "Vừa rồi em nói nghiêm túc à? Nghĩ kỹ chưa?""Nghĩ kỹ rồi."Ngày hôm sau, họ gặp nhau ở cửa Cục Dân chính.
Cửa phòng sinh được mở, ý tá ôm đứa trẻ ra Quân Dục đi tới “Em gái tôi sao rồi?”“Sản phụ mất quá nhiều máu, hiện tại đã hôn mê, đang được cấp trạng của đứa bé cũng không tốt lắm, phải đưa vào lồng giữ ấm.”Sở Vân Dung vừa xốc được chút sức lực, nghe thấy lời này, cả người liền mềm nhũn ngã xuống Quân Dục không có thời gian để ý tới mẹ mình, anh đi theo bác sĩ để xem tình hình đứa những bác sĩ này đều đáng tin cậy nhưng đề phòng là không phòng sinh, Phó Hoành Dật nắm chặt tay Thẩm Thanh Lan không đôi mắt cô nhắm nghiền, anh đau lòng đến hít thở cũng khó khăn “Thanh Lan!”Anh gọi tên cô, nhưng không được đáp lại.“Bác sĩ, không cầm được máu.”Y tá hộ sinh lo sĩ nghiêm mặt nhìn những con số không ngừng tụt xuống trên thiết bị, trầm giọng nói “Chuẩn bị cấp cứu.”“Anh Phó, mời anh tránh qua một bên, đừng cản trở việc cấp cứu.”Bác sĩ nói rất không khách Hoành Dật bị đẩy sang một bên, nhưng đôi mắt vẫn gắt gao nhìn Thẩm Thanh tại là giọng của bác sĩ và y tá, nhưng anh đã không nghe thấy gì Thanh Lan, em không thể có chuyện gì em làm sao thì anh cũng không sống túi máu được truyền bổ sung vào cơ thể Thẩm Thanh Lan, nhưng sắc mặt cô càng lúc càng nhợt ba mươi hai năm cuộc đời, Phó Hoành Dật chưa bao giờ trải qua nỗi sợ hãi như cả khi bản thân bị thương nặng suýt mất mạng, anh cũng chưa từng sợ hại như bây tay buông thõng hai bên hông khẽ run trên trời có thần linh, thì ngay lúc này anh nhất định thành kính cầu Thẩm Khiếm tới bệnh viện thì nhìn thấy vợ mình đang đờ đẫn dựa vào người ôn Hề Dao, vẻ mặt hai ông cụ đang vô cùng lo lắng, Thẩm Quân Dục và Phó Hoành Dật không ở Hiếu Huyên ngồi một bên lặng lẽ Khiêm chỉ có thể hỏi Hàn anh cũng không rõ tình hình cụ thể, chỉ biết Thẩm Thanh Lan khó sinh, mất rất nhiều đứa trẻ đã được sinh ra, nhưng người mẹ vẫn còn đang cấp cứu.“Ai là người nhà của Thẩm Thanh Lan?”Cửa phòng sinh lần nữa được mở, y tá từ bên trong đi ra, gọi to.“Cô y tá, tôi là bố con gái tôi sao rồi?”Thẩm Khiêm tiến lên Thanh Lan mất quá nhiều máu, cần tiếp tục truyền máu O trong ngân hàng máu không người, ai mang nhóm máu O?”Y tá hỏi.“Tôi, tôi.”Thẩm Khiếm đáp.“Vậy bác mau theo tôi vào!”Y tá nói xong, Sở Vân Dung liên hoàn hồn “Y tá, tôi cũng là nhóm máu O, máu của tôi cũng được.”Bà và Thẩm Khiêm đều là nhóm máu.“Vậy hai bác mau vào đi!”Y tá Thanh Lan tạm thời không cầm được máu, mà máu trong kho máu của bệnh viện đã không đủ nhóm máu của Hoành Dật lại không phù vào phòng sinh liền ngửi thấy mùi máu tanh Vân Dung nhìn thấy Thẩm Thanh Lan nằm trên bàn mổ, sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, ngực cũng phập phồng rất khẽ, như thể đã rời xa thế gian mắt bà lập tức tuôn rơi, nhưng không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể bụm miệng đứng đó lặng lẽ chảy nước mắt.“Hai bác, ai trước đây?”Y tá hỏi.“Để tôi trước!”Thẩm Khiêm trả nằm xuống chiếc giường bên cạnh Thẩm Thanh Lan, nhìn máu của mình từ từ truyền vào trong cơ thể con gái, ánh mắt đầy thương yêu “Bác sĩ, không cần lo về tôi, cứ cứu con gái tôi đã!”Ôn Hề Dao đã đi gọi Thẩm Quân Dục trở lại vì sợ rằng lượng máu vẫn không bố mẹ mình đã vào trong, Thẩm Quân Dục muốn đi vào, nhưng Ôn Hề Dao đã kéo anh lại “Anh cứ đợi trước đã, lát nữa y tá sẽ ra gọi!”Lần chờ đợi này chính là mấy tiếng đồng tới khi trời hửng sáng, cửa phòng mới lại Thanh Lan được đẩy ra ngoài, Phó Hoành Dật theo sát bên bước ra với vẻ mặt mệt khi bác sĩ ôm đứa bé ra, anh liền vào tham gia cấp cuối cùng được đẩy ra là sở Vân này để cứu Thẩm Thanh Lan, bà đã rút không ít máu, vượt xa giới hạn chịu đựng của cơ thể, giờ không còn sức để đứng Khiêm cũng thế, chẳng qua thân thể ông khỏe hơn Sở Vân Dung, nên không lộ rõ mà Quân Dục đỡ Thẩm Khiêm ngồi Thanh Lan được đưa vào phòng Hoành Dật đứng ngoài, lặng lẽ nhìn đã ở đây rất lâu, dưới chân truyền tới cơn đau đớn âm ỉ, nhắc nhở anh rằng nó đã không thể chịu nổi Phó Hoành Dật cứ như không cảm nhận cùng, Eden không thể tiếp tục làm ngơ được nữa, kéo anh ngồi xuống ghế “Chân anh vừa mới đỡ hơn, nếu anh muốn tra tấn nó thì Thanh Lan tỉnh lại sẽ tự trách mình đấy.”Phó Hoành Dật tê dại, ánh mắt vẫn nhìn về phía Thẩm Thanh nói tiếp “Hiện giờ tình hình của Thẩm Thanh Lan đã ổn định, đưa vào phòng ICU, chẳng qua là lo xảy ra tình huống bất ngờ cô ấy tỉnh thì có thể chuyển sang phòng bệnh thường lần này cơ thể cô ấy tổn thương nghiêm trọng, phải nghỉ ngơi trong thời gian dài.”Nói tới đây, sắc mặt Eden trở nên nặng nề “Phó Hoành Dật, lần này Thanh Lan bị mất nhiều máu không phải ngoài ý muốn, là mà do kẻ động tay động chân.”Một câu này đã kéo tâm tư của Phó Hoành Dật trở lại trong chớp nhìn Eden chằm chằm, ánh mắt như ngọn núi tuyết phủ vạn năm, lạnh lẽo và chết chóc “Ai làm?”“Tạm thời chưa biết là tôi đã kiểm tra và phát hiện một chất trong máu của Thanh cô ấy sinh đã dùng thứ thuốc lưu thông máu này.”Trong quá trình sinh con, sản phụ đều sẽ chảy máu, một khi dùng thuốc lưu thông máu thì rất có khả năng sẽ dẫn đến băng rõ ràng là có kẻ muốn lấy mạng của Thẩm Thanh mắt Phó Hoành Dật trở nên khát máu, âm u tàn nhẫn, trông rất đáng sợ.“Choang.”Có thứ gì đó rơi xuống sàn kéo những suy nghĩ của Phó Hoành Dật và Eden quay người nhìn về phía âm thanh phát ra thì thấy Ôn Hề Dao sắc mặt tái mét đứng đó, vẻ mặt không thể tin nổi, hộp giữ nhiệt lăn trên đất.“Lời hai người vừa nói là thật ư? Có người muốn hại Thanh Lan?”Ôn Hề Dao khó nhọc mới thốt ra được một Hoành Dật không đáp lời, tiếp tục đứng nhìn Thẩm Thanh đi tới, nhặt đồ lên “Tạm thời chị đừng nói chuyện này cho ai cần xác nhận thêm.”Ôn Hề Dao gật đầu, không cầm lấy hộp giữ nhiệt “Đây là cơm của cậu và Phó Hoành người ăn chút để bổ sung sức sẽ qua nói với bố mẹ Thanh Lan.”Đợi ôn Hề Dao đi, Phó Hoành Dật mới nhìn sang Eden “Có thể điều tra ra là ai làm không?”Eden lắc đầu “Tạm thời không n Hi đã điều tra, muộn nhất là ngày mai sẽ có kết quả.”“Tôi muốn vào với cô ấy.”Phó Hoành Dật nghĩ một chốc rồi đồng ý với yêu cầu của trạng hiện giờ của Thẩm Thanh Lan, nếu có Phó Hoành Dật ở bên, cũng sẽ có lợi cho sự hồi phục của cô.”Phó Hoành Dệt mặc quần áo vô trùng, ngồi cạnh Thẩm Thanh Lan, nắm lấy tay cô rất lạnh, hệt như không còn nhiệt Hoành Dật bao trọn tay cô trong lòng bàn tay, cố gắng dùng hơi ấm của cơ thể mình sưởi ấm cho cô.“Thanh Lan, hôm nay em dọa anh sợ chết khiếp đấy, em biết không? Lúc ấy anh chỉ nghĩ, nếu em rời đi thì, có lẽ anh sẽ đi cùng em nghe thấy cầu này, đừng cười anh nhé, anh thật sự nghĩ vậy khi gặp em, anh chưa từng nghĩ sẽ có một người khiến anh còn yêu quý hơn cả sinh mạng của mình...”Phó Hoành Dật dịu dàng Hoành Dật nói rất lão gia vốn tới xem tình hình của Thẩm Thanh Lan, thấy cảnh này, ông liền lặng lẽ quay về.“Lan Lan sao rồi?”Thấy bạn già trở lại, Thẩm lão gia vội hỏi.“Hoành Dật ở trong đấy với con bé, tôi không vào.”Phó lão gia ra, vừa rồi ông muốn bảo Phó Hoành Dật đi xem đứa khi đứa bé chào đời, mỗi người trong bọn họ đều đi thăm rồi, còn có mình Phó Hoành Dật là này Sở Vân Dung xem như tổn thương khí lực, nằm lại trong muốn đi thăm Thẩm Thanh Lan nhưng bị Thẩm Khiêm ngăn lại “Bà nghỉ ngơi cho tốt thì lúc Thanh Lan tỉnh, bà mới chăm sóc con bé được.”Sở Vân Dung nắm lấy tay Thẩm Khiêm “Thanh Lan không sao chứ?”“Không sao đâu, mấy hôm nữa là sẽ tỉnh lại lần này cơ thể con bé suy yếu nghiêm trọng, phải nghỉ ngơi thật này bà sẽ bận rộn đấy, cho nên giờ bà càng phải chăm sóc bản thân cho tốt.”Nghe vậy, Sở Vân Dung luôn miệng đáp “Được, được, được, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc mình thật nếu Thanh Lan tỉnh, ông nhất định phải cho tôi biết đấy.”“ bà nằm xuống nghỉ không ngủ được bà cũng nhắm mắt thư giãn đi.”“Đứa nhỏ thì sao?”Cuối cùng Sở Vân Dung nghĩ tới đứa bé, bà nhớ rõ lúc đứa trẻ được bể ra, toàn thân tím tái, sau khi khóc váng một tiếng thì không thấy có động tĩnh gì nữa.“Đứa bé vẫn trong lồng ấp, nhưng không có vấn đề gì hôm nữa là có thể ra ngoài đừng lo, cho dù là Thanh Lan hay đứa nhỏ đều ổn cả mà.”Thẩm Khiêm an ủi này con gái sinh con, có thể nói vô cùng nguy hiểm, không có chút niềm vui khi đón chào sinh mệnh mới ra đời.“Đứa trẻ thật sự ổn chứ? Ông không được lừa tôi đâu đấy.”Sở Vân Dung vẫn chưa yên Khiêm cười hiền hòa “Tôi còn có thể lừa bà bé thật sự rất bà không yên tâm thì tôi dìu bà qua đó xem.”“Được.”Sở Vân Dung đáp Khiêm hết cách, đành dìu Vợ đi qua thăm chỉ vào một cái lồng ấp và nói “Đó chính là con của Thanh Lan.”Sở Vân Dung chăm chú nhìn đứa trẻ trong lồng bé nhắm mắt, để tay bên cái miệng nhỏ, ngủ ngon chốc, trái tim Sở Vân Dung liền mềm nhũn “Thật đáng yêu!”“Giờ bà có thể yên tâm về nghỉ ngơi chưa?”“Bao lâu nữa đứa bé mới có thể ra khỏi lồng ấp?”Sở Vân Dung hỏi.“Bác sĩ bảo nhiều nhất là ba ngày.”Nghe thể, bấy giờ Sở Vân Dung mới yên lòng, theo Thẩm Khiêm về phòng bệnh, nằm xuống nghỉ Khiêm cũng ngồi bên cạnh nghỉ ra cơ thể của ông thực sự cũng không khỏe hơn là tiên, Ôn Hề Dao xuống tầng để tiêu hóa tin tức vừa biết tâm trạng ổn định, cô mới lên tầng xem Thẩm Khiêm và Sở Vân Quân Dục vừa đưa hai ông cụ cụ đều đã chín mươi tuổi, đi qua đi lại đã nhiều ngày như vậy, đám con cháu lo thân thể hai cụ không chịu nổi.“Bố, mẹ.”Ôn Hề Dao nở nụ cười, không hề nhìn thấy sự kinh hãi vừa rồi.*** Lúc Annie tỉnh lại mới phát hiện mình đã ở một nơi xa quanh tối tăm vắng vẻ, không có một thứ ta bị trói chặt, ném xuống đất tích bụi dày, chẳng biết nơi này đã bao lâu không có người ta muốn hét gọi người, nhưng miệng đã bị dán băng dính, tay chân lại bị trói đầu cô ta bất giác nghĩ tới những vụ việc con cái nhà có tiền bị bắt cóc, cảnh tượng con tin bị giết, phút chốc nỗi hoảng loạn trong lòng lan rộng.“Ưm, ưm, ưm.”Cô ta cố gắng vặn vẹo cơ thể, nhưng tay chân bị trói rất chặt, không thể giãy n Hi và Sicily đứng ở ngoài người nhìn cảnh tượng bên trong qua khung cửa sổ với vẻ thờ ơ.“Em cho rằng chuyện của An là cô ta làm?”Sicily n Hi lắc đầu, “Em không lúc cô ta xuất hiện trong bệnh viện cứ lén la lén lút, tóm lại là không phải hạng tốt đẹp phải nước Z có câu “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”sao, đại khái chính là ý lại, có phải cô ta làm chuyện này không thì đi hỏi là biết thôi.”Giọng Kim n Hi rất không cần nghĩ cũng biết, chỉ cần xác định chuyện này có liên quan tới Annie thì kết cục của cô ta sẽ trở nên rất thú vị.“Đi trước đã, còn phải điều tra rõ chân tướng vụ ả này không chạy trốn nổi đâu.”Kim n Hi sầm mặt đã là lần thứ hai xảy ra chuyện ngoài ý muốn ngay dưới mí mắt của với lần trước, lần này càng khiến Kim n Hi tức giận vạn lần đừng để cô biết kẻ giở trò quỷ sau lưng là ai, kẻo không chết thì cô không dừng tay lại nhìn Annie, rồi cùng Kim n Hi rời khỏi nơi là một nhà máy bỏ hoang đã lâu ở ngoại ô, bình thường căn bản chẳng có ai lui khi trở về, Kim n Hi lấy hết tất cả camera giám sát của bệnh viện ra để kiểm tra, kể cả một tuần và Sicily cùng xem với Kim n người mất ba ngày mới xem hết một lượt từ đầu đến cuối những video đó, không bỏ qua bất cứ góc nào, cuối cùng mới phát hiện ra điều bất n Hi nhìn hình ảnh trên màn hình, nụ cười trên môi lạnh đứng dậy bỏ đi, Sicily vội đuổi bệnh viện, Eden ra khỏi khoa hóa nghiệm, vẻ mặt nặng nề, ánh mắt như đi tìm thẳng Phó Hoành Dật, đưa kết quả cho anh “Trong máu của An còn sót lại hai loại loại khiến toàn thân người ta mất hết sức lực, một loại là thuốc lưu thông là loại nào cũng đủ lấy mạng cô ấy.”Phó Hoành Dật nhìn chằm chằm tờ giấy trên hóa nghiệm bị anh bóp chặt “Biết là ai làm chưa?”“Nhóm Kim n Hi đã xem hết các video giám sát của bệnh viện, tìm được mấy người khả nghi.”Ngay lập tức, Phó Hoành Dật đứng dậy, lại khom người, dịu dàng nói vào tại Thẩm Thanh Lan “Anh ra ngoài một lát, sẽ về nhanh thôi.”Nhưng vừa ra khỏi phòng bệnh, anh liền nghiêm mặt “Đi, dẫn tôi đi xem.”
Thông tin truyện Mật ngọt hôn nhân Đánh giá từ 1179 lượt. Truyện ngôn tình Mật ngọt hôn nhân về một mối tình được bắt đầu từ chữ duyên, cũng có thêm sự góp phần vun vén của cả hai gia đình giúp đôi trẻ nên duyên vợ chồng. Phó Hoành Dật gặp được Thẩm Thanh Lan lần đầu tiên là lúc anh ta vô tình có mặt trong nhà hàng trong khi Thanh Lan cùng người bạn đi xem mắt. Cô chỉ là nhận lời đi cùng bạn cho cô ấy an tâm, vậy mà Thẩm Thanh Lan lại bị đối tượng xem mắt gây phiền phức. Đột nhiên Phó Hoành Dật xuất hiện giải cứu cô với câu nói hùng hồn nói “Anh đang làm phiền vị hôn thê của tôi đấy!”. Rồi đến lần thứ hai gặp mặt, là ông nội anh rắp tâm tìm trăm phương ngàn kế cho thằng cháu trai gặp được cô cháu dâu tương lai để vun đắp tình cảm một chút. Hai người gặp lại thoáng xao động nhưng vẫn tỏ vẻ không quen biết nhau. Phó lão gia chỉ còn biết ngậm ngùi bất mãn với sự lạnh nhạt giữa hai người. Lần thứ ba gặp mặt, là anh chủ động gọi điện mời cô đi ăn dưới sự thúc ép của ông nội. Hai người vẫn gượng gạo khi gặp nhau. Anh nói hay lưu số để khi có việc gì thì có thể gọi điện cho anh, dù sao cô cũng coi như là em gái anh. Lần thứ tư gặp mặt, người chị nuôi giả vờ bị ngã rồi đổ tội cho Thẩm Thanh Lan, cô nhận một cái tát oan của mẹ. Đến mẹ cô cũng không tin cô. Vậy mà anh lại nói tin cô. Lần đầu tiên trái tim vốn bình lặng của Thanh Lan vì một người đàn ông mà gợn sóng. Đúng lúc này Thẩm gia xảy ra chuyện. Bà nội của cô sắp mất, điều duy nhất khiến bà không an lòng đó là chưa tìm được một người đàn ông có thể thương yêu che chở cho cháu gái mình. Phó Hoành Dật gọi điện đến, cô đột ngột hỏi anh “Anh có đồng ý lấy tôi không?” Phó Hoành Dật lên tiếng, "Vừa rồi em nói nghiêm túc à? Nghĩ kỹ chưa?" "Nghĩ kỹ rồi." Ngày hôm sau, họ gặp nhau ở cửa Cục Dân chính. Danh sách các truyện hay cho bạn đọc tiếp Gió ấm không bằng anh thâm tình Cây kim sợi chỉ Chàng rể đại gia Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một Thay chị lấy chồng Ông bố bỉm sữa siêu cấp Đức Phật và nàng Rất hay! Bà chủ cực phẩm của tôi Ám hương Long tế Vợ boss là công chúa Siêu đại gia trong trường học Tay ôm con tay ôm vợ Chàng rể phi thường Yêu anh từ trang giấy Chàng rể cực phẩm Boss nữ hoàn mỹ Cận vệ của người đẹp Long vệ siêu đẳng Long tế chí tôn Long thần tại đô Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương Trọng sinh hào môn Anh hai đừng chạy! Linh vũ thiên hạ Cô vợ tái sinh Người thừa kế hào môn Phàm nhân tu tiên Bách luyện thành thần Ma đạo tổ sư Kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi Tình nhân của tổng tài Vệ sĩ bất đắc dĩ Thần y ở rể Cô dâu bị chiếm đoạt Em là thế giới của anh Đệ nhất sủng Vương phi đa tài đa nghệ Tam thốn nhân gian Ma đế truyền kỳ Cưng chiều cô vợ quân nhân Cuồng thám Danh sách chương Chương 1 Xem mắt, lần đầu gặp gỡ Chương 2 Quấy rầy vị hôn thê của tôi, đã được tôi đồng ý chưa? Chương 3 Thẩm hi đồng trở lại Chương 4 Thẩm hi đồng Chương 5 Bây giờ không có người ngoài, chị giả vờ cái gì? Chương 6 Đến nhà họ phó Chương 7 Đây là em thanh lan của cháu Chương 8 Nguyện vọng của thẩm lão thái Chương 9 Ăn bữa cơm với tôi Chương 10 Tại sao cô lại đi cùng anh ấy Chương 11 Chuyện cũ ba năm trước Chương 12 Kế hoạch của phó lão gia Chương 13 Nhà họ phó tưng bừng Chương 14 Em ấy không cố ý Chương 15 Không đau à? Chương 16 Con sẽ không xin lỗi chị ta Chương 17 Từ biệt Chương 18 Tin tưởng và xa lánh Chương 19 Người đàn ông cả người đầy máu Chương 20 Tôi tên là thạch phong Chương 21 Ông cháu trò chuyện Chương 22 Tâm tư bị vạch trần, thẩm hi đồng bối rối Chương 23 Anh có đồng ý lấy em không? Chương 24 Lấy giấy đăng ký Chương 25 Em còn có anh Chương 26 Sau này Chương 27 Ngô thiến thay đổi Chương 28 Nam thần của tớ Chương 29 Anh nhớ em Chương 30 Du lịch một mình Chương 31 Không đổi Chương 32 Nhan tịch Chương 33 Không hiểu sao lại thích Chương 34 Lãnh thanh thu Chương 35 Lần sau, tôi đi cùng em Chương 36 Tâm tư của thẩm hi đồng Chương 37 Kiểu người chuyên thu hút rắc rối Chương 38 Chị, em lấy thân báo đáp! Chương 39 Đều tại anh Chương 40 Xảy ra chuyện, người tới lúc nửa đêm Chương 41 Cùng giường chung gối Chương 42 Vẫn hài lòng chứ? Chương 43 Phó lão gia hiểu lầm rồi Chương 44 Hẹn hò Chương 45 Đây là vợ tôi Chương 46 Gặp người quen Chương 47 Lần đầu tiên? Chương 48 Người trong lòng Chương 49 Đổi ngôi nhà khác Chương 50 Nhan thịnh vũ
Tại một trang viên ở nước ngoài, Allen chống tay xuống xe lăn, từ từ đứng lên, nhưng chưa đi được mấy bước thì đã ngã sấp xuống mặt đất. Hứa Nặc đứng bên cạnh thấy hắn như vậy thì hoảng hốt, muốn tiến lên đỡ hắn dậy, nhưng lại bị Allen hung dữ trừng mắt một cái. Hứa Nặc lập tức cứng người tại vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng hai chân hắn hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển. Hắn cố gắng một lúc lâu, nhưng ngoài mồ hôi khắp người ra thì chỉ còn cơn đau đớn từ chỗ đùi lan ra toàn thân. Hứa Nặc cụp mắt, không dám nhìn hắn, nhưng trong mắt vẫn chứa đầy vẻ đau đi từ bên ngoài vào, thấy Allen như vậy thì bất đắc dĩ lắc đầu, “Allen, tôi đã nói với anh rồi, trong giai đoạn này, anh chỉ có thể từ từ hồi phục. Nếu anh còn tiếp tục như vậy thì chân của anh sẽ thật sự tàn phế, kiếp này anh cũng đừng hòng đứng dậy được nữa.”Vẻ mặt Allen vô cùng u ám, hắn lạnh lùng nhìn Hứa Nặc một cái, “Cút ra ngoài.”Trong mắt Hứa Nặc thoáng hiện vẻ buồn bã, cô ả lủi thủi đi ra ngoài rồi khép cửa phòng lại. Peter lắc đầu, “Allen, nếu anh cứ tiếp tục không nghe lời như thế thì tôi thật sự phải bó tay đấy.”Allen im lặng một lúc lâu rồi khàn khàn nói, “Tôi biết rồi. Nhưng trước tháng sáu, tôi nhất định phải đứng lên được.”“Nếu anh chịu nghe lời, phối hợp với tôi để trị liệu thật tốt thì tôi còn có thể giúp anh đứng dậy được. Nhưng anh có thể nói cho tôi biết tại sao anh lại nôn nóng như vậy không?”“Đây không phải là chuyện cậu nên quan tâm.” Allen lạnh lùng trả lời, rồi đưa tay ra, “Đỡ tôi đứng dậy.”Peter bước tới, đỡ Allen ngồi lên xe lăn rồi đưa cho hắn một cái khăn sạch để lau mồ hôi trên mặt. Sau đó, anh ta ngồi xổm xuống, xoa bóp chân cho hắn, sức lực mạnh bạo khiến Allen đau đến mức trán nổi gân xanh, “Rõ ràng là biết không thể vậy mà anh vẫn cố làm, bây giờ thì người khổ cũng chính là bản thân anh thôi.”Allen không nói gì, nhưng thấy Peter lại tiếp tục lẩm bẩm thì lạnh lùng nói một câu “Nếu cậu còn ồn ào thì tôi sẽ cho người cắt đầu lưỡi của cậu.”Peter im bặt. Tuyệt đối đừng nên xem lời nói của tên này là trò đùa, hắn ta là một kẻ điên, chuyện gì cũng có thể làm.“Lên giường nằm đi, tôi châm cứu cho anh.” Peter vừa nói vừa đỡ Allen lên mấy chốc, trong phòng liền vang lên tiếng kêu rên, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng gào thét đau đớn của khi châm cứu xong, Peter liền thu dọn đồ đạc rời đi. Cả người Allen đều đã ướt đẫm mồ hôi, hắn nằm ở trên giường, lặng lẽ chờ cơn đau trên đùi qua đi. Nhanh thôi, sẽ nhanh thôi, Tiểu Thất, chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại nhau thôi.***Ngay lúc này, ở thủ Quân Dục nhướng mày nhìn người phụ nữ trước mắt, “Tại sao em lại xuất hiện ở đây?”Người phụ nữ mỉm cười, “Em cố ý đến tìm anh đấy. Quân Dục, chúng ta đã không gặp nhau nhiều năm như vậy rồi, anh không ngại ăn với em một bữa cơm trưa chứ?”Thẩm Quân Dục nhún vai, đứng lên, cầm lấy áo vest, “Đương nhiên không ngại rồi. Đi thôi.”Người phụ nữ kia đi theo sau Thẩm Quân Dục, si mê nhìn người đàn ông trước mặt. Thẩm Quân Dục, em đã trở về rồi, lần này em nhất định sẽ không buông tay anh nữa đâu.“Trần Tố, thật không ngờ em lại về nước.” Trong phòng ăn, Thẩm Quân Dục nhìn người phụ nữ trước mắt, hòa nhã Tố cười cười, “Ở nước ngoài mãi cũng chán, hơn nữa người quan trọng nhất của em ở đây, đương nhiên em phải về rồi.”Thẩm Quân Dục không tiếp lời câu này mà lại hỏi, “Lần này về nước, em dự định sẽ làm gì?”“Em vừa tiếp xúc với một công ty, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì em sẽ làm việc ở đấy.”Thẩm Quân Dục gật đầu, “Không tồi.”Trần Tố rất muốn hỏi Thẩm Quân Dục mấy năm qua sống có tốt không, nhưng câu hỏi đã đến môi vẫn không thể thốt nên lời, “Bao nhiêu năm không gặp, chắc là anh đã kết hôn rồi nhỉ?”Trần Tố ra vẻ lơ đãng hỏi, nhưng đôi tay cầm dao nĩa lại siết chặt. Thẩm Quân Dục ăn xong miếng bít tết trong miệng rồi mới trả lời “Vẫn chưa.”Trần Tố thả lỏng tay ra, xiên một miếng bít tết đưa lên miệng, cười dịu dàng, “Cũng phải, hầu hết đàn ông đều chuyên tâm lo sự nghiệp, kết hôn muộn cũng là chuyện rất bình thường. Thật ra bây giờ em cũng đang độc thân.”“Người nhà em có trở về không?” Thẩm Quân Dục lại hỏi sang chuyện khác lần nữa, khiến, vẻ mặt Trần Tố hơi buồn bã, “Đều về rồi ạ. Ba mẹ em còn hỏi thăm anh nữa đấy.”“Thẩm Quân Dục, sao anh lại ở đây?” Đúng lúc này, giọng nói của Ôn Hề Dao vang lên từ trên Quân Dục ngẩng đầu lên, nở nụ cười, “Hề Dao, em cũng đến đây ăn à?” Nói rồi, anh lại nhìn sang người đi bên cạnh cô, là trợ lý của Hề Dao nhìn Trần Tố rồi nhanh chóng nhìn sang phía anh, trong mắt hiện vẻ rõ ràng mọi chuyện. Cô dịu dàng cười nói, “Vâng, em vốn định tìm anh cùng đi ăn trưa, nhưng thấy anh bận rộn suốt mấy ngày qua, sợ làm chậm trễ công việc của anh nên mới không gọi anh. Vị này là của khách của anh à?”Trần Tố nghe ra cách xưng hô của Thẩm Quân Dục với Ôn Hề Dao thì nhận thấy có gì đó khác thường, cách nói chuyện của bọn họ vô cùng thân thiết. Sắc mặt cô ta hơi mất tự nhiên, nghe Ôn Hề Dao hỏi, cô ta vừa cười vừa nói, “Tôi không phải là khách của Quân Dục, tôi là bạn anh ấy, chúng tôi quen nhau từ hồi học đại học. Tôi tên là Trần Tố.”Quân Dục? Ôn Hề Dao nhướng mày, nhìn thoáng qua vẻ mặt không hề thay đổi của Thẩm Quân Dục, “Trùng hợp quá, tôi cũng bạn của Quân Dục, tên tôi là Ôn Hề Dao. Nếu đã có duyên như vậy thì không ngại cùng ăn cơm chứ?”Nghe thì có vẻ như Ôn Hề Dao đang trưng cầu ý kiến của Trần Tố, nhưng còn chưa đợi cô ta trả lời thì cô đã ngồi xuống ghế bên cạnh Thẩm Quân Dục, “Món bít tết của nhà hàng này rất ngon, em đã muốn đi ăn với anh từ lâu nhưng vẫn không có cơ hội, xem ra bây giờ thật vừa khéo.”Trợ lý của Ôn Hề Dao rất biết quan sát nên đã ra về Quân Dục dịu dàng nhìn cô, “Em muốn ăn thì lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh mà, công việc có quan trọng đến đâu cũng không quan trọng bằng em.”Dưới gầm bàn, bàn tay của Ôn Hề Dao không kìm được xoa xoa cánh tay mình. Cô thật sự không quen với một Thẩm Quân Dục thế này. Nhưng Trần Tố nghe được như thế thì vẻ mặt càng mất tự nhiên, gượng cười nói, “Ôn tiểu thư rất thân thiết với Quân Dục nhỉ?”Ôn Hề Dao cười tủm tỉm, “Đương nhiên rồi, tuy tôi và Quân Dục quen biết chưa lâu nhưng lại nói chuyện rất hợp. Anh nói có phải không, Quân Dục?”Thẩm Quân Dục vô cùng phối hợp gật đầu, tiện thể còn xiên một miếng bít tết trong dĩa của mình đưa đến bên môi Ôn Hề Dao, “Món bít tết này rất ngon, chẳng phải em đã muốn ăn từ lâu sao? Nếm thử xem!”Ôn Hề Dao há miệng cắn miếng bít tết, “Đúng là ngon thật, lần sau chúng ta lại đi ăn nữa nhé?”“Được, nghe em.” Thẩm Quân Dục cười đầy vẻ cưng Tố nuốt không nổi nữa, để dao nĩa xuống, “Quân Dục, em chợt nhớ ra lát nữa em còn có việc, em đi trước đây.”Thẩm Quân Dục cười cười, “Ừ, đi đường cẩn thận.”Đến lúc Trần Tố rời khỏi nhà hàng rồi, Ôn Hề Dao liền đứng lên, đi sang ngồi đối diện với Thẩm Quân Dục, vô cùng hứng thú nhìn anh, “Thật không ngờ tùy tiện đi ăn một bữa mà cũng được xem kịch hay thế này. Tổng Giám đốc Thẩm, xem ra hoa đào của anh thật sự không hề ít đâu.”Thẩm Quân Dục thu lại ánh mắt cưng chiều, cười hòa nhã, “Nhưng cũng không nở lâu bằng hoa đào của Tổng Giám đốc Ôn.”Ôn Hề Dao hừ một tiếng, nhìn anh với ánh mắt soi mói, “Cô gái vừa rồi trông cũng xinh đẹp đấy, sao anh lại từ chối người ta? Cho nhau một cơ hội thử xem, có thể cô ấy chính là “một nửa” của anh cũng chưa biết chừng.”Thẩm Quân Dục nhấp một miếng rượu vang, “Tôi thấy anh Đỗ kia cũng rất si tình với Tổng Giám đốc Ôn, sao cũng không thấy Tổng Giám đốc Ôn động lòng.”“Tổng Giám đốc Thẩm, anh như vậy thật không thú vị. Tôi chỉ tò mò thôi, anh cứ chọc ngoáy vào nỗi đau của người khác thế này không hay lắm thì phải? Huống hồ, vừa rồi tôi còn phối hợp diễn kịch với anh, giúp anh đuổi một đóa hoa đào nát đi nữa. Qua cầu rút ván, đây không phải là chuyện quân tử nên làm đâu.”“Nói như vậy là lỗi của tôi rồi, mong Tổng Giám đốc Ôn lượng thứ.”Thẩm Quân Dục xin lỗi thẳng thừng nhanh chóng như vậy làm Ôn Hề Dao khó mà bắt bẻ được gì nữa, “Có điều Tổng Giám đốc Thẩm cũng đã lớn tuổi, đến tuổi kết hôn rồi, sao còn chưa thấy anh có bạn gái?”Mấy người đàn ông tầm tuổi Thẩm Quân Dục, làm gì có người nào vừa có ngoại hình, vừa có kinh tế mà không có tin đồn dính líu đến phụ nữ. Nhưng Thẩm Quân Dục lại cực kỳ trong sạch, đừng nói là hoa đào, ngay cả lá đào cũng không thấy xuất hiện ấy chứ.“Chẳng phải Tổng Giám đốc Ôn cũng đang độc thân đấy sao, thời buổi này cũng có rất nhiều người không muốn kết hôn mà. Đâu phải ai cũng thích kết hôn sớm.”Điều này cũng đúng, lý do này rất hợp tình hợp lý, nhưng Ôn Hề Dao vẫn cực kỳ tò mò về cuộc sống cá nhân của Thẩm Quân Dục, cô chăm chú nhìn Thẩm Quân Quân Dục tỏ vẻ bình tĩnh, làm như không thấy ánh mắt của cô, “Tổng Giám đốc Ôn còn có chuyện gì nữa không?”Ôn Hề Dao nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Thẩm Quân Dục, nhỏ giọng hỏi, “Tổng Giám đốc Thẩm, anh giữ mình trong sạch thế này là do thích sạch sẽ, hay là do phương diện khác có vấn đề vậy?”Thẩm Quân Dục đen mặt, chắc rằng bất kỳ một người đàn ông nào bị hoài nghi về phương diện này cũng khó mà chấp nhận được. Anh thản nhiên liếc nhìn Ôn Hề Dao, “Tổng Giám đốc Ôn thật sự tò mò sao?”Ôn Hề Dao xấu hổ, “Cũng không phải là tò mò lắm, chỉ xíu xíu chừng này thôi.” Nói rồi, cô đưa tay lên miêu tả một lượng nho Quân Dục cười khẽ, “Nếu Tổng Giám đốc Ôn đã tò mò như vậy thì không bằng thử xem rốt cuộc tôi có được hay không đi.”Anh vốn tưởng rằng câu này sẽ làm Ôn Hề Dao sợ, không ngờ cô lại trả lời, “Được, chúng ta thử xem sao.”Thẩm Quân Dục đang nhấp một hớp rượu, nghe vậy liền ho sặc sụa. Ôn Hề Dao cười tươi roi rói, lời cô nói buồn cười đến vậy sao?Đợi đến khi ho xong, Thẩm Quân Dục mới nhìn Ôn Hề Dao, “Tổng Giám đốc Ôn, chuyện cười của cô chẳng buồn cười gì cả.”Vẻ mặt Ôn Hề Dao bỗng trở nên nghiêm túc, yên lặng nhìn anh, “Thẩm Quân Dục, tôi đang nghiêm túc đấy, anh có muốn thử quen với tôi không?”Thẩm Quân Dục nhướng mày, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, cũng thu lại vẻ mặt cợt nhả, “Cô thật sự không đùa?”“Đúng, tôi thật sự muốn nghiêm túc qua lại với anh, lấy kết hôn làm tiền đề. Anh thấy đấy, tuổi tác của chúng ta cũng không còn nhỏ nữa, gia đình tôi đã rất lo lắng cho chuyện hôn nhân của tôi rồi, gia đình anh thì càng không phải nói. Tôi tự cảm thấy ngoại hình mình không tệ, tính cách tốt, năng lực ổn, gia thế của tôi cũng tương xứng với gia đình anh. Nói tóm lại, dù là so về bất cứ phương diện nào thì chúng ta đều rất xứng đôi. Vì thế... anh có muốn cân nhắc về chuyện qua lại với tôi không?”Thẩm Quân Dục nở nụ cười, “Nếu nói như vậy thì chuyện chúng ta quen nhau quả là một ý hay.”“Vậy có nghĩa là anh đồng ý?”“Tôi có lý do gì để không đồng ý sao? Nhưng lúc này thì chưa được.”Ôn Hề Dao không khỏi nhíu mày, vừa nói là đồng ý, bây giờ lại bảo chưa được, vậy là có ý gì?“Tôi cho cô ba ngày, nếu như ba ngày sau cô vẫn không đổi ý thì chúng ta sẽ chính thức hẹn hò.” Thẩm Quân Dục nói tiếp, anh không những không có bất kỳ ác cảm nào với Ôn Hề Dao mà còn rất có thiện cảm với cô. Cảm giác này không giống như tình cảm anh dành cho Phương Đồng hay Vu Hiểu Huyên, mà lại giống của một người đàn ông dành cho một người phụ Hề Dao trố mắt, sau đó gật đầu, “Được.”Ba ngày sau, Ôn Hề Dao lại hẹn Thẩm Quân Dục đi ăn, nói cho anh biết quyết định của mình. Đêm hôm đó, Thẩm Quân Dục liền đưa Ôn Hề Dao về nhà ăn cơm, chính thức tuyên bố bọn họ đang hẹn hò. Sở Vân Dung mừng rỡ không thôi, còn kể đi kể lại cho Thẩm Thanh Lan nghe mấy quán bar, Thẩm Thanh Lan và Ôn Hề Dao ngồi trước quầy bar. Thẩm Thanh Lan tò mò nhìn Ôn Hề Dao, đến mức khiến cô thấy hơi mất tự nhiên, “Sao vậy? Sao lại nhìn chị như thế?”“Em chỉ tò mò thôi, không ngờ chị với anh trai em lại tiến triển nhanh như vậy.”Ôn Hề Dao mỉm cười, “Chị cũng không ngờ.”“Hai người nghiêm túc sao?” Thẩm Thanh Lan hỏi.“Đương nhiên rồi. Thanh Lan, sau này em sẽ phải gọi chị là chị dâu đấy.” Ôn Hề Dao cười tủm tỉm. Chẳng hiểu sao, chỉ cần nghĩ đến chuyện Thẩm Thanh Lan sẽ gọi mình là chị dâu, trong lòng cô liền thấy rất vui Thanh Lan chìa tay đến trước mặt Ôn Hề Dao. Cô ấy liền khó hiểu nhìn cô, “Làm gì vậy?”“Chẳng phải chị muốn đổi cách xưng hô sao, phí thay đổi đâu? Chị dù gì cũng là Tổng Giám đốc của tập đoàn quốc tế Tân Hòa, nếu như ra tay bủn xỉn thì em sẽ chê cười chị đấy.”Ôn Hề Dao đen mặt, “Thanh Lan, chồng em không cho em tiền tiêu à?”“Dĩ nhiên không phải rồi, chồng em đã giao toàn bộ tiền của anh ấy cho em giữ. Nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, hai chuyện này không thể gộp chung với nhau được.”Ôn Hề Dao làm bộ tức giận nhìn cô, “Em thật đúng là lòng tham không đáy mà. Hôm khác nhất định sẽ cho em một phong bì dày, được chưa.”Thẩm Thanh Lan thu tay về, thản nhiên mỉm cười, vốn chỉ là nói đùa nên chẳng ai coi là Hề Dao nhìn xung quanh, bỗng nhiên ánh mắt dừng lại ở một chỗ. Cô chỉ về một phía rồi hỏi, “Kia có phải là Lý Hi Đồng không?”Thẩm Thanh Lan nhìn theo hướng cô chỉ, liền thấy Lý Hi Đồng đang ngồi trong lòng một người đàn ông, nâng rượu cho hắn uống.“Không ngờ sau khi rời khỏi nhà họ Thẩm, cô ta lại càng buông thả bản thân như thế.” Ôn Hề Dao tặc lưỡi. Cô biết người đàn ông kia, hắn là con trai chủ tịch một công ty có tiếng ở thủ đô, gia đình có chút tài sản. Nhưng thanh danh của cha hắn ta thì lại chẳng ra làm sao cả, vì việc kinh doanh mà không từ thủ đoạn nào, còn hắn thì hoàn toàn là một tên công tử bột ăn chơi trác táng, vừa trăng hoa vừa phá kể với Thẩm Thanh Lan, “Hai người này ở bên nhau thì không cần lo lắng chuyện ai sẽ làm hỏng thanh danh của ai rồi. Lý Hi Đồng ở bên hắn ta cũng chẳng phải là một lựa chọn thông minh.” Gã đàn ông này một khi thay lòng đổi dạ thì chắc chắn sẽ trở ra Thẩm Thanh Lan cũng nhận ra hắn ta. Đó chẳng phải Lâm Hạo, người trước đây từng đua xe thua cô rồi còn định chơi xấu đấy sao?Có điều Lâm Hạo này cũng có chút thông minh, từ sau khi đua xe thua thì hắn ta thật sự không còn xuất hiện trước mặt cô nữa. Nếu hôm nay không gặp lại thì có lẽ Thẩm Thanh Lan cũng quên mất người này mắt Thẩm Thanh Lan hiện vẻ hứng thú, trước đây Lý Hi Đồng xem thường nhất chính là loại công tử bột chỉ biết ăn chơi như Lâm Hạo, không ngờ cuối cùng lại phải qua lại với hắn, thật thú Thanh Lan nhìn thoáng qua bộ trang phục hở hang của Lý Hi Đồng một lần nữa rồi dời tầm mắt đi, “Chị Hề Dao, cũng muộn rồi, chúng ta về thôi.”Ôn Hề Dao gật đầu, rời khỏi quán bar cùng Thẩm Thanh Lan.**Lúc Lý Hi Đồng và Lâm Hạo về nhà thì gặp Điền Thúy Phương ở cửa tiểu khu. Điền Thúy Phương chắn trước đầu xe bọn họ, khiến cô ta buộc phải xuống xe, “Lại hết tiền?”Điền Thúy Phương vô cùng xấu hổ, “Chuyện là... bây giờ Tiểu Lệ đang mang thai nên phải tiêu hơi nhiều tiền, em trai con lại thất nghiệp, chi tiêu trong nhà thì tốn kém.”Lần nào cũng viện cái cớ này, Lý Hi Đồng cũng không có hứng nghe nữa, lấy một xấp tiền trong túi xách ra, vứt vào người Điền Thúy Phương, “Số tiền này đủ để các người tiêu trong một tháng. Sau này hết tiền thì gọi điện thoại chứ đừng có xuất hiện ở đây nữa, Lâm Hạo thấy sẽ không vui.”Điền Thúy Phương cũng biết Lâm Hạo không thích bọn họ nên lập tức gật đầu, “Biết rồi, con với Lâm Hạo có ổn không?”Vẻ mặt Lý Hi Đồng lạnh lùng, “Không liên quan đến bà, các người tự lo cho mình đi, đừng gây phiền toái cho tôi nữa là được rồi.” Nói rồi, cô ta liền xoay người bỏ Hạo bảo tài xế lái xe vào tiểu khu, không thèm liếc nhìn Điền Thúy Phương một cái. Bà ta nhìn tiểu khu xa hoa này, trong mắt tràn đầy tiếc nuối. Nếu bà ta có thể sống ở đây thì tốt quá, trong này toàn là biệt thự.“Sau này đừng để bọn họ tới đây nữa.” Vừa đi vào nhà, Lâm Hạo đã nói ngay, giọng điệu rất không hài lòng. Nếu như không phải do thật lòng thích Lý Hi Đồng, thì hắn ta thật không muốn liếc mắt tới đám người nhà họ Lý này chút nào.“Em biết rồi, em đã nói với bọn họ rồi.” Lý Hi Đồng nở nụ cười mê người, tay nhẹ nhàng vuốt ve lên ngực Lâm Hạo, đôi mắt quyến rũ nhìn hắn, “Chuyện lần trước anh nói sẽ giành cho em một hợp đồng quảng cáo là thật sao? Đừng nói là gạt em đấy nhé?”Lâm Hạo nheo mắt lại, bởi vì vừa từ hộp đêm trở về nên trên người Lý Hi Đồng chỉ mặc một cái váy hai dây, để lộ vùng da trắng như tuyết. Nhất là bộ ngực mềm mại căng tròn đầy khêu gợi kia, từ góc độ của Lâm Hạo thì nhìn thấy không sót một chút nào. Ánh mắt hắn nhìn Lý Hi Đồng dần dần nóng rực, hắn đưa tay ôm lấy cô ta, “Anh có bao giờ gạt em đâu. Tiểu yêu tinh, chỉ biết dụ dỗ anh, xem ra tối qua anh chưa thỏa mãn em rồi.”Lý Hi Đồng ôm cổ hắn, cười lẳng lơ, “Anh không thích em thế này sao?”“Thích, thích em muốn chết. Sớm muộn gì cũng có ngày anh chết trên người em thôi.” Lâm Hạo đưa tay ôm lấy Lý Hi Đồng, ném cô ta lên giường, cởi quần áo của mình rồi nhảy bổ khi xong việc, Lý Hi Đồng nhìn Lâm Hạo đã ngủ say, lạnh lùng cười nhếch một cái. Cô ta đi ra ban công, lấy một điếu thuốc ra hút. Nhìn thành phố sáng rực ánh đèn trước mắt, rồi lại nghĩ đến cuộc sống của mình trong khoảng thời gian qua, ánh mắt cô ta rét lạnh. Nếu nhà họ Thẩm không quá tuyệt tình thì sao cô ta có thể dây dưa với tên công tử ăn chơi trác táng như Lâm Hạo này chứ? Nếu không phải tại lão già sống dai kia thì cô ta sẽ vẫn là đại tiểu thư cao quý, danh giá của nhà họ Thẩm... Một ngày nào đó, cô ta sẽ bắt bọn họ phải trả giá thật đắt, nhất là Thẩm Thanh xong một điếu thuốc, cô ta đi vào nhà tắm tắm rửa một lần nữa. Chắc chắn trên người của mình không còn chút mùi nào của Lâm Hạo, cô ta mới nằm xuống ngủ tiếp.***“Dì, sao dì lại tới đây?” Hạt Đậu Nhỏ vừa nhìn thấy Thẩm Thanh Lan thì mắt sáng lên, lập tức chạy tới ôm lấy chân Thanh Lan mỉm cười, ngồi xổm xuống, “Không muốn dì đến sao?”Hạt Đậu Nhỏ lắc đầu lia lịa, “Cháu nhớ gì lắm ý.” Sau đó, cậu bé mới nhìn sang Phó Hoành Dật đứng bên cạnh, “Chào dượng ạ.”Phó Hoành Dật “ừ” một tiếng bằng giọng ấm nay Phó Hoành Dật được nghỉ, đúng lúc Thẩm Thanh Lan nhớ Hạt Đậu Nhỏ đã gọi điện thoại cho cô rất nhiều lần nhưng cô vẫn chưa đến thăm cậu bé được, bèn dứt khoát rủ anh đến đây chơi. Mặc dù ngài Phó hiếm khi có ngày nghỉ, cũng hơi ganh tị với Hạt Đậu Nhỏ, nhưng vợ đã quyết định thì anh chắc chắn sẽ không phản đối liền cùng đi đến đã nói trước với Sở Vân Cẩn là sẽ dẫn Hạt Đậu Nhỏ ra ngoài chơi, nên bà cũng không nói gì thêm, “Hoành Dật, Thanh Lan, thằng nhóc này nghịch ngợm lắm, hôm nay làm phiền hai đứa rồi.”“Hạo Hạo ngoan lắm. Dì út, chúng cháu đi đây, tối cháu sẽ đưa Hạo Hạo về.”Sở Vân Cẩn cười gật đầu, “Tạm biệt Hạo Hạo.”“Tạm biệt bà ngoại.” Hạt Đậu Nhỏ vẫy vẫy bàn tay bé nhỏ với bà ngoại, nhưng không hề lưu luyến gì, vẻ mặt hoàn toàn hào hứng.“Dượng, chúng ta đi đâu vậy?” Hạt Đậu Nhỏ vùi trong lòng Phó Hoành Dật, Không phải là cậu bé không muốn Thẩm Thanh Lan ôm, nhưng Phó Hoành Dật nói dì sức yếu, không bế nổi bé.“Dẫn cháu đến khu vui chơi.” Phó Hoành Dật hiền hòa trả lời. Thật ra chỉ cần Hạt Đậu Nhỏ không giành vợ với anh thì anh luôn rất hiền hòa với cậu Đậu Nhỏ lập tức cười híp mắt, “Thật sao? Được ạ. Cháu muốn chơi thuyền hải tặc, tàu hỏa nhỏ.”“Được, nhưng chúng ta phải giao ước trước, lúc đến khu vui chơi, cháu không được rời khỏi dượng hoặc dì, không được để dì và dượng không tìm thấy cháu, biết chưa?”Hạt Đậu Nhỏ gật đầu, “Dượng, nếu như không tìm được dì và dượng thì cháu sẽ đi tìm chú cảnh sát.”“Đúng rồi. Hoặc tìm đến chỗ mấy chú mặc đồng phục trong khu vui chơi cũng được.”“Vâng, cháu biết rồi ạ, mẹ và bà ngoại đã dạy cháu rồi.” Hạt Đậu Nhỏ cười tủm khu vui chơi, Thẩm Thanh Lan liền đi mua vé. Hôm nay là cuối tuần nên khu vui chơi rất đông. Hạt Đậu Nhỏ không muốn để Phó Hoành Dật bế nữa nên đòi xuống để tự đi, Thẩm Thanh Lan bèn dắt tay cậu bé.
Thời gian thấm thoắt như thoi đưa, chớp mắt đã qua hai năm, bây giờ An An đã ba tuổi sớm, giọng nói vui vẻ của cậu nhóc đã vang lên trong nhà chính của nhà họ Phó, “Mẹ, nhanh lên.” Thẩm Thanh Lan đi sau con, “Con đi chậm chút, nếu ngã đau thì mẹ không đỡ được con đâu.”Mập Mạp ngoe nguẩy cái đuôi chạy theo An An. Bây giờ nó đã lớn thành một con chó to, chưa đứng lên mà đã cao ngang ngực An An rồi, cả ngày cứ quấn quýt bên cậu nhóc. An An mặc một bộ đồ thể thao, nói một cách mỹ miều là hôm nay muốn ra ngoài chạy bộ với mẹ, còn cố ý dậy thật sớm. Vốn dĩ một năm rưỡi trước, Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật đã định chuyển đến nhà riêng sống. Nhưng một năm trước, sức khỏe của Phó lão gia bỗng nhiên suy giảm, thế là lại dọn về. Thẩm Thanh Lan luôn muốn có con gái nhưng vẫn chưa thể thực hiện được, nguyên nhân là do lần bị nhiễm virus trước đó. Eden lo lắng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của đứa bé nên đề nghị cô đợi thêm hai năm nữa, bảo đảm sức khỏe không có vấn đề gì rồi hãy tính sức khỏe của đứa bé, nên đương nhiên cô không có ý kiến, mà đề nghị này quả thật quá đúng ý Phó Hoành Dật. Vốn dĩ anh cũng không muốn để Thẩm Thanh Lan sinh đứa thứ hai, lần trước đồng ý chỉ là vì cô đang đấu tranh giữa lằn ranh sinh dù đại trượng phu một lời nói ra tứ mã nan truy, nhưng có thể hoãn lại thì đương nhiên là anh cầu còn không được. Nếu Thẩm Thanh Lan có thể từ bỏ ý nghĩ này thì không còn gì bằng.“Mẹ, nhanh lên.” An An đứng đằng trước thúc giục. Từ tháng Sáu, cậu bé sẽ phải đến nhà trẻ, mà bây giờ là tháng Năm rồi. Sinh nhật của cậu vừa qua không lâu, chớp mắt đã sắp tới tháng Sáu. “Con chạy trước đi, lát nữa mẹ sẽ theo sau con.” Thẩm Thanh Lan nói với con trai, An An nghe xong, bèn lập tức vùng chạy, Mập Mạp chạy bên cạnh cậu. Nơi này là đại viện của quân đội, đương nhiên Thẩm Thanh Lan không có gì không an tâm, ngày thường cũng không hà khắc với cậu nhóc. An An tràn đầy sinh lực, chạy cùng Thẩm Thanh Lan cả đoạn đường mà vẫn không thấy mệt, mặc dù cô vì nghĩ cho con mà cố ý rút ngắn chặng đường. “Mẹ, chúng ta đến nhà bà ngoại đi.” Về đến nhà ăn điểm tâm, An An liền muốn đến nhà họ Thẩm, còn định rủ Phó lão gia theo, “Ông cố, ông đi cùng cháu được không?”Đương nhiên Phó lão gia không từ chối yêu cầu của chắt trai, bèn gật đầu lia lịa, “Được được được, lát nữa đi ngay.”Cả nhà đến nhà họ Thẩm, hai vị lão gia liền vào phòng sách đánh cờ, An An thì chơi lắp ráp đồ chơi trong phòng khách, bắt đầu chơi đồ chơi mới nhất của mình, một bộ đường ray xe lửa.“Thanh Lan, bây giờ An An đã ba tuổi rồi, con và Hoành Dật có kế hoạch sinh đứa thứ hai chưa? Một đứa dù sao cũng buồn mà.” Sở Vân Dung vừa gọt táo vừa hỏi. Mắt Thẩm Thanh Lan chợt lóe lên, lúc Phó Hoành Dật trở về vào tháng trước, cô đã nói chuyện này với anh. Nhưng người đàn ông đáng chết đó lại nói hiện giờ tuổi của An An còn quá nhỏ nên muốn hai năm nữa mới sinh, căn bản chỉ là lấy cớ.“Con và Hoành Dật cũng đang bàn bạc chuyện này. Nhưng chuyện con cái cũng không phải muốn là được, tùy duyên vậy. Quan trọng nhất là đến lúc đó còn phải hỏi ý An An. Con không muốn đợi đến khi đứa bé sinh ra, An An lại không thích em trai hoặc em gái mình.”Xã hội bây giờ có rất nhiều trường hợp bởi vì sinh đứa thứ hai mà gặp phải vấn đề tình cảm gia đình, nhất là một gia đình đang chỉ có một con. Trước đó, trong nhà chỉ có mình chúng, tất cả yêu thương đều dành cho chúng. Sau này sinh đứa thứ hai, phải san sẻ tình cảm của đứa lớn, có thể dễ dẫn đến hàng loạt bi kịch. Chuyện thể này cũng không hiếm gặp trên tin thời sự. Sở Vân Dung gật gù, “Vậy cũng phải, vẫn phải trao đổi với An An một chút, nhưng mà An An là đứa trẻ hiểu chuyện, có lẽ sẽ hiểu được.” Sở Vân Dung không hề lo lắng về An An. Tính tình của cậu nhóc này rất tốt, không giống Thẩm Thanh Lan, cũng không giống Phó Hoành Dật, mà hoạt bát, cởi mở và rất khéo hiểu lòng người.“Chị dâu và anh sao rồi ạ? Trước đó chẳng phải anh chị chuẩn bị có con sao?” Thẩm Thanh Lan chuyển chủ đề, nếu nói tiếp thì sẽ hỏi sang Phó Hoành Dật mất. “Đang dùng thuốc bổ, còn một tuần nữa là ngưng. Chờ ba tháng sau, Hề Dao đi khám mà không có vấn đề gì thì sẽ chuẩn bị có con.” Ôn Hề Dao và Thẩm Quân Dục đã lấy nhau ba năm. Năm ngoái, hai người đã quyết định sinh con. Chỉ có điều, cả hai đều muốn sinh một đứa con khỏe mạnh, nên muốn điều chỉnh tình trạng sức khỏe ở mức tốt nhất. Nửa năm qua, Ôn Hề Dao vẫn uống thuốc Đông y để chăm sóc sức khỏe. “Thật giống nhau, Phương Đồng cũng đã ba tháng rồi.” “Mấy đứa các con liên tục làm mẹ, người làm mẹ đây thực sự đã già rồi.” Sở Vân Dung nói chuyện gia đình với Thẩm Thanh Lan, cô cười “Lúc nào mẹ cũng cảm thán thời gian trôi nhanh vậy?”“Có thể không cảm thán sao? Chuyện trước mắt là chị họ Nhất Ninh của con vẫn khiến người ta lo lắng. Con nói xem, nó với Thần Hi đã ở bên nhau hơn hai năm rồi, sao vẫn không định kết hôn. Nếu còn không kết hôn, chờ sau khi nó và Thần Hi kết hôn, sinh con là thành sản phụ lớn tuổi rồi.” Trước kia, lúc Bùi Nhất Ninh còn độc thân, bọn họ buồn vì cô không có bạn trai. Bây giờ cô đã có bạn trai thì lại sầu vì chuyện kết hôn. Mỗi lần bọn họ hỏi cô, cô đều chỉ cười, nói là không Thanh Lan biết giao hẹn giữa Bùi Nhất Ninh và ông bà Giang, nhưng những người khác không biết, đương nhiên là lo lắng, “Mẹ, chuyện này trong lòng chị họ hiểu rõ, mẹ đừng quan tâm, lần sau gặp dì cả thì khuyên dì ấy, không thấy năm nay chị họ bị dì ấy hối thúc mà không dám về nhà sao?”“Haizz...” Sở Vân Dung thở dài, không khỏi bận tâm, “Con nói xem có phải Thần Hi không muốn kết hôn với chị họ của con không. Chẳng lẽ nó ghét bỏ Hạo Hạo nên không muốn kết hôn?” Bà bắt đầu suy nghĩ lung tung. Thẩm Thanh Lan im lặng, “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi, nếu Thần Hi không thích chị họ thì lúc trước anh ta đã không theo đuổi chị họ, bây giờ hai người bọn họ cũng trưởng thành rồi, họ tự có tính toán.” Kỳ hạn hai năm chỉ còn lại mấy tháng sau cùng, xem như ông bà Giang không đồng ý cũng không kéo dài được bao Vân Dung lại thở lại một tiếng, đưa quả táo cho Thẩm Thanh Lan, “Chuyện của mấy thanh niên bọn con mẹ không quản được. Được rồi, đợi lát nữa Nhất Ninh và Hạo Hạo tới nhà ăn cơm, con nhân đó hỏi thử xem nó và Thần Hi có dự định gì chưa, mặc dù chuyện yêu đương rất tốt đẹp nhưng cũng không thể cứ thế cả đời đúng không.” “Mẹ, mẹ vừa mới nói là thuận theo tự nhiên mà.” Kết quả chớp mắt đã bảo cô đi nghe ngóng tin tức. “Thì con hỏi thử xem, bảo Nhất Ninh cho một câu trả lời chắc chắn, cũng để dì cả con yên tâm nữa. Dì con ưu sầu đến nỗi tóc bạc luôn rồi kia kìa.”Gần trưa, Bùi Nhất Ninh mới dẫn Hạo Hạo đến. Năm nay Hạo Hạo đã bảy tuổi, là học sinh lớp một, dáng dấp càng ngày càng giống Bùi Nhất Ninh. Có lẽ ở bên Giang Thần Hi lâu ngày nên điệu bộ của thằng bé cũng hơi giống anh, là một nhóc quý ông. “Chào dì út.” Hạo Hạo cười tủm tỉm, Thẩm Thanh Lan kéo cậu qua, “Dạo này học hành một không?”Hạo Hạo lắc đầu, mới học lớp một nhưng cậu đã biết kiến thức của lớp ba, đối với cậu mà nói hoàn toàn không có gì khó, ngay cả thầy giáo riêng đang dạy chương trình năm năm cho cậu và chủ nhiệm lớp cũng đề nghị với Bùi Nhất Ninh là định cho Hạo Hạo nhảy lớp, nhưng Bùi Nhất Ninh không đồng ý mà thôi.“Mấy cái đó quá đơn giản.” Hạo Hạo nói rồi nhìn thoáng qua Bùi Nhất Ninh, thấy cô đang bế An An thì nói nhỏ với Thẩm Thanh Lan, “Di út, hai ngày trước cháu đã gặp ba ruột của cháu.” Thẩm Thanh Lan nhíu mày, “Ba cháu lại đến trường tìm cháu nữa hả?” Nửa năm qua Đoạn Lăng rất thường xuyên đến gặp Hạo Hạo gật đầu, “Vâng, nhưng ba chỉ đưa cơm trưa cho cháu xong là đi.” Hai năm trước, Đoạn Lăng bị Bùi Nhất Ninh từ chối nên đành trở về nước D, gần mấy năm vẫn chưa từng xuất hiện. Trong lúc mọi người cho rằng anh ta không có ý định về nước thì anh ta lại trở về, hơn nữa lần này còn lấy lý do phát triển thị trường nước Z mà về, nói là muốn thành lập công ty phân phối ở thủ đô. “Dì út, ba cháu nói muốn dẫn cháu đi gặp ông bà nội của cháu, dì nói xem cháu nên đi không?”Thẩm Thanh Lan lấm lét, “Ba cháu nói với cháu vậy hả?”Hạo Hạo gật đầu, “Dạ, có điều cháu vẫn chưa nói chuyện này cho mẹ biết. Dì nghĩ cháu có nên đi không?”“Vậy cháu có muốn đi không?”Hạo Hạo ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, “Cháu không biết nữa, cháu chưa từng gặp bọn họ, nhưng nếu mẹ đồng ý cho cháu đi thì cháu sẽ đi gặp, còn nếu không thì cháu sẽ không đi.” Hạo Hạo không có tình cảm với hai người gọi là ông bà nội đó, đương nhiên gặp hay không cũng không quan trọng.
truyen mat ngot hon nhan