Ngón tay ấy buông xuôi vì chẳng cần tôi ở bên. Đã từ chối cơ hội để đợi tôi vững vàng. Ngồi khóc giữa cơn mưa, mới thấu đâu là.. Chạm đáy của nỗi đau Giang tấu: Ngày cuối ở bên. Môi tôi không thể nuôi can đảm để thốt lên. Rời xa vòng tay. Em cho tôi cảm
Anh không trách em đã làm anh thất vọng, anh chỉ trách bản thân mình vì đã trông đợi quá nhiều nơi em. 75. Có một ngày em hỏi anh thế nào là yêu thương, anh kề sát tim em và trả lời không biết. Để bây giờ anh phải sống trong hối tiếc vì em đã quay mặt bước đi. 76.
Bạn có thể mua combo trọn gói với giá rẻ hơn - 700.000 VND/ trẻ em và 850.000 VND/ người lớn. Lịch trình ngày 3. Đã đến Phú Quốc thì không thể không ghé thăm những hòn đảo lớn nhỏ nơi đây, đặc biệt là khu vực phía Nam đảo.
Một nhà hai anh em là đại biểu Quốc hội khóa I Trong những năm gần đây, chuyển đổi số không chỉ là xu hướng phát triển mà còn là yêu cầu, Đọc tiếp. Các bài khác: 100 ngày đảo lộn thế giới
Cự Giải có thể vướng vào rắc rối trong thời điểm ngày hôm nay, khi Mặt Trăng hợp thành góc 135 độ với sao Diêm Vương. Các mối quan hệ phức tạp khiến bạn chẳng biết phải giải quyết ra sao. - Công việc: Hãy bình tĩnh để nhìn nhận và đánh giá mọi việc. Nếu thấy công việc vượt quá khả năng giải quyết thì bạn có thể xin ý kiến người đáng tin cậy.
Thế giới. Người phụ nữ Iran bị bắt vì đi ăn mà không trùm khăn. Thứ sáu, 30/9/2022 21:32 (GMT+7) 21:32 30/9/2022; Sự việc một người phụ nữ Iran bị bắt giữ vì đi ăn mà không đeo khăn trùm đầu tiếp tục gây phẫn nộ trên mạng xã hội nước này sau cái chết của Mahsa Amini.
Khi không thể thay đổi ngày sinh được nữa tại phần Giới thiệu của nick Facebook, bạn có thể sử dụng đường link Facebook 195 để đổi ngày sinh. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng sử dụng đường link này nếu đổi lần đầu tỉ lệ thành công thường là 100%. Không hiểu sao
Đi ăn. Trong trường hợp không biết nên lựa chọn dịp nào để tỏ tình với người ấy thì bạn có thể chọn ngày mời crush đi ăn ở một nhà hàng hoặc quán ăn. Nên chọn những nơi có không gian yên tĩnh, âm nhạc nhẹ nhàng. Ngoài ra, đừng quên chuẩn bị một món quà hoặc bó
App Vay Tiền Nhanh. Yêu đơn phương một người là như thế nào? Là chấp niệm thứ tình cảm xuất phát từ chính mình, mặc kệ người kia ra sao…Huỳnh Gia Ái đã từng yêu đơn phương một người như thế trong suốt mười năm. Đang xem Không thể yêu em một ngày sao Mười năm cô chỉ dõi theo một người, và năm năm để chờ đợi anh. Thế nhưng, anh chưa một lần ngoảnh lại nhìn cô. Dù chỉ một ngày anh ở bên cô vẫn sẽ xứng với nửa đời cô theo đuổi anh, anh cũng cảm thấy mình không hề có lợi. Mọi nơi anh đặt chân qua, đều có cô đứng chờ ở đó. Mọi thứ anh thích, cô đều nắm rõ như lòng bàn tay. Chỉ có trái tim anh là thứ cô không bao giờ có thể hiểu được… Hôn ước ư? Cả hai đã từng có hôn ước, thế nhưng cô sẽ như thế nào nếu anh không yêu cô. Anh là hoàng tử trong mắt cô, thế nhưng với anh, cô chỉ là một phù thủy, không hơn không kém. Mà hoàng tử thì làm sao yêu được phù thủy? Càng không thể viết nên câu chuyện cổ tích hoang đường. Xem thêm The Best Of Quang Dũng The Best Of Quang Dũng, The Best Of Quang Dù cho phù thủy chỉ mong một ngày được xem là công chúa, điều đó cũng khó lắm ư? Mục lục sách ‹1 Vợ Yêu Đến Rồi!!! Quả Ngọt Năm Tháng Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi Công Chúa, Tiểu Tăng Hữu Lễ! Sách, truyện hay xem nhiều NgàyThángAll time1 Xin Chào, Người Thừa Kế 2 Sinh Con Thời Mạt Thế 3 Độc Tôn Tam Giới 4 Cát Bụi Chân Ai 5 Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân 6 Nhất Phẩm Phong Lưu 7 Triệu Hoán Thần Binh 8 Kiếm Nghịch Thương Khung 9 Nàng Dâu Cực Phẩm 10 Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia 1 Xin Chào, Người Thừa Kế 2 Thế Giới Hoàn Mỹ 3 Phượng Kinh Thiên 4 Trò Chơi Nguy Hiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời 5 Chọc Tức Vợ Yêu – Mua Một Tặng Một 6 Quan Thuật 7 Nàng Dâu Cực Phẩm 8 Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt 9 Quỷ Đế Cuồng Thê Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng 10 Boss Là Nữ Phụ 1 Xin Chào, Người Thừa Kế 2 Chọc Tức Vợ Yêu – Mua Một Tặng Một 3 Tuyệt Sắc Đan Dược Sư Quỷ Vương Yêu Phi 4 Nàng Dâu Cực Phẩm 5 Xà Vương Quấn Thân Bà Xã, Sinh Quả Trứng! 6 Chào Buổi Sáng Ông Xã Cool Ngầu 7 Từ Điển Thuốc Biệt Dược Và Cách Sử Dụng 8 Thế Giới Hoàn Mỹ 9 Quỷ Đế Cuồng Thê Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng 10 Đế Bá Giới thiệu tổng hợp và sửa lỗi chính tả các tác phẩm sách, truyện hiện có trên mạng Internet. Chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập quyền sách, truyện thuộc về Tác giả & Nhà xuất bản. khuyến khích các bạn nếu có khả năng hãy mua sách, truyện để ủng hộ Tác giả và Nhà xuất bản. Xem thêm Tổng Hợp Hình Nền Conan Đẹp Nhất Cho Điện Thoại, Máy Tính, Tổng Hợp Hình Ảnh Conan Đẹp Nhất Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution International License. Trang Bài viết mới × BẠN ĐANG BẬT CHẶN QUẢNG CÁO! Quý khách vui lòng bỏ chặn quảng cáo với web trên trình duyệt và tải lại trang. Vui lòng xem quảng cáo để ủng hộ team duy trì web và đăng truyện nhiều hơn. Xin chân thành cảm ơn! Post navigation
Nếu anh cần nụ hôn của công chúa, em không thể cho anh. Nhưng em sẽ biến mình thành ếch, chỉ để ở bên nhà bếp Gia Ái tất bật chuẩn bị bữa sáng. Những chuyện đang xảy ra trong ngôi nhà này dường như không hề ảnh hưởng đến cô. Từ nhỏ Gia Ái đã rất thích nấu nướng, nguyên nhân chủ yếu cũng vì ngày này. Cô mặc kệ lý do tại sao anh lại kết hôn với mình, cũng như ngày trước cô chẳng bao giờ quan tâm việc anh luôn tỏ ra lạnh lùng. Sau tất cả mọi chuyện, cô bây giờ không cần anh phải yêu cô nữa, vì cô sẽ yêu cho cả phần Ái bày thức ăn lên mặt bàn, hạnh phúc đứng nhìn thành quả của mình. Sáng sớm hôm nay cô đã thức dậy để chuẩn bị mọi thứ chu đáo cho bữa ăn này, cô cũng cắm sẵn một bình hoa đặt bên cạnh. Gia Ái muốn tất cả phải thật hoàn hảo cho ngày đầu tiên họ chính thức ở bên treo tạp dề lên thì Minh Hy đi từ trong phòng ra, Gia Ái tươi cười“Anh dậy rồi! Em đã chuẩn bị bữa sáng, chúng ta cùng ăn nhé!”Minh Hy không trả lời, chậm rãi rót một cốc nước rồi uống một ngụm. Gia Ái vẫn giữ nụ cười chờ đợi. Hạ chiếc cốc xuống anh hỏi“Cô cho là tôi muốn ăn thứ cô nấu?”“Em hy vọng là vậy!” Gia Ái nhẹ nhàng nụ cười nhạo báng xuất hiện trên gương mặt Minh Hy, anh quay người trở lại phòng, chẳng thèm nhìn đến cô. Còn lại một mình, Gia Ái khẽ nở nụ cười buồn rồi ngồi xuống bắt đầu dùng bữa sáng. Mỗi ngày cô đều sẽ nấu, cho đến một ngày anh đồng ý ăn. Vì cô chẳng có gì để cho anh ngoài tình yêu và thời nay là chủ nhật, Gia Ái không cần đi làm nên cô quyết định một mình đến công viên dạo, bởi Minh Hy đã ra ngoài từ sớm. Gia Ái thả bộ dọc theo con đường lát đá, đến khi mệt rồi thì cô ngồi xuống một chiếc ghế đối diện với những chiếc đu quay. Cô ngồi như thế rất lâu, mắt bận rộn ngắm nhìn những người xung quanh nhưng đầu óc lại trống rỗng. Rồi ánh mắt Gia Ái bắt gặp hai cô cậu bé cùng nô đùa vui vẻ gần đó. Một nụ cười bất giác xuất hiện trên gương mặt cô, hình ảnh này đã nhắc nhở Gia Ái về một mảng ký cô bảy tuổi, mẹ bỏ đi, cha hoàn toàn suy sụp. Gia Ái lần đầu biết cảm giác cô đơn là như thế nào, dù dì Lan luôn bên cạnh an ủi chăm sóc nhưng nói thế nào dì cũng không phải người thân của cô. Sau giờ đến trường, hầu hết thời gian cô chỉ trốn trong phòng, đôi khi là để lắng nghe tiếng thổn thức của cha mình, để chắc chắn rằng ông vẫn ở đó, vẫn đang tồn tại. Rồi một hôm ông nội đến đón cô về nhà vì ông không muốn thấy cô bị tổn thương bởi sự bỏ mặc của cha mình. Gia Ái còn nhớ rất rõ đêm hôm đó trời mưa to cùng với sấm chớp liên tục, mọi thứ đều gợi về ngày người mẹ kia dứt bỏ cô. Gia Ái vô cùng hoảng sợ, cô thu người lại ngồi co ro dưới gầm bàn, nước mắt liên tục rơi nhưng không hề có âm thanh của tiếng khóc. Rồi Minh Hy bước vào, lý do tại sao cô chưa từng hỏi. Gia Ái chỉ nhớ anh đã bước về phía cô, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh và chìa một bàn tay cho cô nắm lấy. Điều đó có ý nghĩa như thế nào có lẽ anh không hề biết, nhưng đối với Gia Ái từ ngày ấy anh đã là tất cả hy vọng và tình yêu của cả những gì cô làm vì anh, với nhiều người có lẽ là rất nực cười, rất ngu ngốc, nhưng Gia Ái biết… mình chỉ đang bảo vệ niềm hy vọng của bản thân. Bởi vì bạn có thể sống mà không có tình yêu, nhưng bạn chỉ có thể tồn tại khi mất đi hy Ái về đến nhà đã là buổi chiều, cô vừa bước vào đã nhìn thấy Minh Hy ngồi nhàn nhã trên ghế sopha.“Anh Hy!” Cô dịu dàng lên tiếng. “Anh ăn tối chưa? Em đã mua thức ăn, việc nấu nướng sẽ nhanh thôi!”Minh Hy trả lời mà không nhìn cô, giọng anh vẫn lạnh toát “Không cần.”“Được. Vậy khi nào anh đói thì nói với em nhé.” Gia Ái nói rồi xoay người đi vào bếp, bước được mấy bước thì cô nghe giọng Minh Hy vang lên.“Hình như cô đã chuẩn bị từ trước thì phải?” Anh đưa mắt dò xét gương mặt cô rồi ra dấu về tờ biên nhận trên bàn. “Vậy nên cô muốn chọn căn nhà có ba phòng, còn mua sẵn cả giường nữa.”Gia Ái khẽ mỉm cười“Thật ra căn nhà hai phòng cũng không sao, nhưng em muốn anh có nơi làm việc riêng…”“Cô biết mà vẫn đồng ý kết hôn sao?” Minh Hy cắt ngang.“Em không thể có lựa chọn khác được. Nếu anh không muốn ăn. Vậy em về phòng trước.” Gia Ái nói, đặt mọi thứ mình mua vào tủ lạnh rồi đi về phòng mình. Cô tựa người vào cửa thở dài. Minh Hy có lẽ không nhận ra, nhưng người hiểu anh nhất chính là Gia Ái. Khi thấy anh đến nhà mình sau ngày Tường Vân xảy ra chuyện, cô đã biết trước sẽ có ngày này. Vậy nên cô đã đặt thêm một chiếc giường và thời điểm chuyển hàng là sau lễ cưới một hôm. Tất cả những hành động quan tâm của anh suốt thời gian qua, dù đều là giả dối cô vẫn sẵn lòng tiếp nhận. Bởi vì trước anh cô luôn ngốc nghếch như thứ ba sau khi kết hôn, theo thông lệ thì cả hai phải về thăm nhà ngoại nhưng vì nhà Gia Ái không có ai nên họ đến nhà ông nội. Công bằng mà nói thì Gia Ái giống cháu của ông hơn cả Minh Hy hay Minh Thành, lý do có lẽ là vì cô không có một gia đình trọn vẹn. Cộng với việc hai nhà có quan hệ thân thiết lâu năm nên ông nội nhất định muốn Gia Ái làm cháu trên xe của Minh Hy, cô không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm cảnh đường phố qua ô cửa kính. Thời tiết lúc cuối năm se lạnh, Gia Ái đưa tay kéo vạt chiếc áo khoác lại tự giữ ấm cho bản thân, cô vốn muốn nhờ Minh Hy bật hệ thống sưởi trong xe nhưng rồi lại thôi. So với thời đi học bây giờ quan hệ của cả hai càng xa lạ hơn dù sống cùng một nơi và Minh Hy vẫn không thay đổi thói quen phớt lờ bất cứ thứ gì cô đề nghị, điều khác biệt duy nhất là thái độ lúc này càng khắc nghiệt hơn.“Anh Hy!” Gia Ái mở lời sau gần ba mươi phút. “Lát nữa chúng ta có cần giả vờ thân mật không?”Minh Hy nói nhưng không hề nhìn đến người bên cạnh“Theo cô thì sao?”“Cần, em không muốn ông nội không vui.” Gia Ái nhỏ nhẹ đáp, nhưng thật ra đó chỉ là một trong những lý do. Lúc này chắc chắn Ngô Minh Thành đang ở đó, hắn hẳn là muốn xem thành quả lao động của mình. Nhưng cô sẽ không để cho hắn đắc ý phút giây nào. Nếu cần thiết, cô có thể thay anh loại trừ Ngô Minh Thành, để hắn không bao giờ có khả năng tranh đoạt của anh thứ gì. Huỳnh Gia Ái khi xưa có lẽ sẽ nghĩ chuyện này rất khủng khiếp nhưng… người đó đã chết rồi.“Gia Ái, Minh Hy!” Bà nội ra đón khi họ vừa đến nơi. “Ông đang chờ hai đứa trong nhà, ông nghe nói hai đứa muốn đến đây thay cho nhà ngoại thì cười suốt một đêm. Ông ấy cứ nói Gia Ái ngoan ngoãn.”“Bọn con cũng là muốn đến thăm bà nữa.” Gia Ái nói cùng với một nụ mẹ Minh Hy lẫn gia đình chú út đều có mặt đầy đủ, tất cả vui vẻ trò chuyện cùng nhau. Nhìn khung cảnh này chắc không ai nghĩ đến giữa họ có một mối thù hằn không nhỏ và Gia Ái càng cảm thấy rõ ràng những gì mà Minh Hy chán ghét.“Hy! Con có đối xử tốt với Gia Ái không?” Ông nội Hy mỉm cười ôn hòa, đặt nhẹ tay mình lên tay Gia Ái.“Dĩ nhiên rồi ông. Con thật sự cảm thấy may mắn vì có thể cưới cô ấy.”Nghe vậy ông nội lập tức gật đầu với vẻ hài lòng, vừa lúc mẹ Minh Thành lên tiếng hỏi làm tất cả ánh mắt tập trung về phía Minh Hy.“Hy, sao thím không thấy con đeo nhẫn cưới?”Ngô Minh Thành ngồi đó khoái trá nhìn nét lưỡng lự của Minh Hy, thật ra anh đã tháo bỏ nó ngay sau khi lễ cưới kết thúc, lại quên mất hôm nay phải đeo vào. Nhưng may mắn là bên cạnh còn có Gia Ái, cô nhã nhặn đáp“Không biết có phải là do anh Hy lo cho hôn lễ đến nỗi sụt cân không mà đến hôm làm lễ tụi con mới phát hiện chiếc nhẫn quá rộng. Vậy nên con đã bảo anh ấy để nó ở nhà, mấy hôm nay con còn đang cố gắng tẩm bổ cho anh ấy.”Câu nói của Gia Ái làm ông nội bật cười và cha mẹ Minh Hy gỡ bỏ được vẻ căng thẳng. Ngược lại gia đình chú út thì không mấy gì vui vẻ dù họ cũng cố nặn ra được mấy nụ cười. Gia Ái và Minh Hy ở lại đến gần giờ chiều thì xin ra về vì cô còn muốn ghé qua bệnh viện thăm cha mình. Chiếc xe khởi hành được một lát thì cô quay sang nói với anh“Anh có muốn cùng đến thăm ba em không?”Im lặng mấy giây thì Minh Hy trả lời“Cho dù thế nào thì ông ấy cũng là bậc trưởng bối, cần đến thì phải đến.”Gia Ái khẽ gật đầu, anh từ chối việc gọi ông là cha vợ cô cũng chẳng lấy làm lạ nhưng lại không thể không buồn.“Anh Hy, chúng ta cũng tỏ ra thân thiết trước mặt ba em nhé. Bác sĩ nói có thể ông ấy sẽ nghe được những gì chúng ta nói. Em không muốn ông lo lắng.”Minh Hy không trả lời, mắt vẫn hướng thẳng về phía trước nhưng Gia Ái hiểu anh đã đồng ý. Chỉ cần nhìn biểu hiện của anh cô cũng có thể đoán ra được, điều này là dùng thời gian để đánh đổi, phải dùng rất nhiều thời gian
Nếu anh là Narcissus, em nguyện làm Echo!Ngày cuối cùng khi hai tháng giao kèo kết thúc, Gia Ái mặc một bộ trang phục công sở chỉnh tề ngồi chờ Hà Văn Đông ở phòng khách nhà ông. Người giúp việc nói ông ta đang bận không xuống được. Gia Ái không phiền, chuyện này có gì lạ, ông ta chỉ đang ra oai với cô, nhưng cũng chẳng được bao lâu.“Gia Ái! Để cháu chờ lâu rồi!” Vừa nói Hà Văn Đông vừa bước xuống cầu thang.“Không sao!” Cô tươi Văn Đông ngồi xuống ghế, ân cần hỏi“Hôm nay cháu đến có việc gì sao?”“Cháu đến gửi cho bác xem thứ này.” Gia Ái nói, tay đặt nhẹ một bao hồ sơ màu vàng lên nét mặt khó hiểu, Hà Văn Đông mang số tài liệu đó lên xem, mắt vừa lướt qua ông ta lập tức chau mày lại, sự tự tin được thay bằng vẻ lo lắng.“Sao cháu có mấy thứ này?”“Bác không cần quan tâm đến lý do. Chín mươi chín phần trăm khu đất đó cháu đều đã thu mua thành công. Nhưng mà phần đất còn lại… là phải chờ xem bác có đồng ý bán không?” Gia Ái bình thản nói. “Dĩ nhiên… quyền quyết định là tùy thuộc vào bác thôi.”Hà Văn Đông bật cười lắc đầu với nét tán thưởng, rồi ông nhìn Gia Ái với ánh mắt sắc nhọn“So với cha mình, cô càng lợi hại hơn. Được! Sáng mai sẽ có người đến ký hợp đồng bán đất.”“Cảm ơn bác!” Gia Ái cầm túi xách đứng dậy. “Cháu về trước.”Cô thong thả bước ra khỏi khu biệt thự, đi đến chiếc xe đang chờ sẵn. Gia Ái vừa đóng cửa xe thì trợ lý Phương đã lên tiếng hỏi“Chủ tịch! Sao cô không đợi đến ngày mai để công bố số tài liệu đó?”Gia Ái nhẹ nhàng trả lời“Nếu đã không thể hạ gục hoàn toàn, vậy thì cứ giữ cho ông ta một chút mặt mũi. Cạn tình quá sẽ không có lợi gì.”Trợ lý Phương nghe vậy thì không hỏi nữa, anh thật sự bắt đầu cảm thấy khâm phục cô gái trước mặt. Bên trong vẻ yếu đuối đó là một con người vừa thông minh vừa kiên cường. So với đi theo chủ tịch Thanh, người này càng đáng để anh ở bên cạnh. Số tài liệu đó là bằng chứng về việc Hà Văn Đông có liên lạc với người đứng ra mua đất. Chỉ cần cô đem chúng cho các vị cổ đông khác xem, ông ta nhất định sẽ không còn mặt mũi. Nhưng nói cho cùng cũng không ảnh hưởng bao nhiêu đến quyền lực của Hà Văn Đông ở An Vĩnh. Bây giờ chủ tịch cho ông ta một cơ hội, Hà Văn Đông sẽ nợ cô một ân tình, hơn nữa cũng không khiến bè lũ của ông ta quay ra trực diện chống đối cô hay làm loạn ở An Vĩnh. Quả thật suy nghĩ rất thâm hôn?” Bối Lâm và dì Lan cùng lúc kêu lên, chỉ có Nguyên Phong là ngồi im lắng nghe. Tất cả đang ngồi ở phòng khách của Huỳnh Ái gật đầu“Phải! Bác Hoàng nói là ba tháng sau. Con thấy cũng không có vấn đề gì.”“Nhưng như vậy có phải hơi sớm không? Mà bạn suy nghĩ kỹ chưa? Mình cứ luôn cảm thấy tên Minh Hy đó có cái gì lạ lắm.” Bối Lâm chau mày đến nỗi chúng gần như dính chặt vào nhau. “Thiệt mà Ái! Đám cưới rồi sẽ không thể quay đầu đâu.”“Bối Lâm nói đúng! Ái, con phải nghĩ cho kỹ càng. Dì cũng thấy quá nhanh.”“Con vừa tiếp quản An Vĩnh, có rất nhiều người không phục. Bây giờ kết hôn chính là lúc thích hợp nhất. Có Trùng Dương chống lưng, vị trí của con sẽ vững vàng hơn nhiều. Hơn nữa con yêu anh Hy, lấy anh ấy có gì không tốt!”Bối Lâm bực dọc cãi lại“Vậy anh ta có yêu bạn không?”“Không… Anh Hy không yêu mình.” Giọng cô bình thản nhưng ánh mắt rất kiên định. “Nhưng ngoài anh ấy ra mình không thể yêu ai khác. Bạn nói xem mình nên làm gì?”Kết thúc câu nói, hai người trực diện nhìn nhau, cuối cùng Bối Lâm tức tối khoanh chặt tay chân, không thèm lên tiếng nữa.“Được!” Dì Lan dứt khoát nói. “Vậy trước hết con phải kể rõ chuyện của cô Tường Vân kia với Minh Hy. Nếu không thì đừng nhìn mặt dì nữa.”Thời gian nặng nề trôi qua, Gia Ái vẫn không trả lời, chỉ hơi cúi đầu nhìn vào một nơi vô định, cô đang suy nghĩ gì những người kia đều rất muốn biết. Thêm một lát nữa thì Gia Ái chậm rãi nói“Dì Lan! Dì đối với con rất quan trọng. Vậy nên con mong dì đừng ép buộc con.”“Dì chỉ đang nghĩ cho con thôi Ái…”“Phải! Bởi vì dì yêu thương con. Con cũng vậy, cũng muốn bảo vệ người mà mình yêu thương. Con sẽ không để anh Hy phải chịu tổn thương như ba con. Một người là đủ quá rồi.”“Có rất nhiều cách khác mà! Con…” Dì Lan bực tức nói.“Cách gì?” Gia Ái cắt ngang. “Nếu thật sự có cách ba con có cần khổ sở bấy nhiêu năm không? Con có cần phải lớn lên như một đứa trẻ mồ côi không? Con hỏi dì, từ ngày người phụ nữ đó bỏ đi, dì có từng nghe ba gọi tên con không?... Chưa bao giờ!” Giọng cô vỡ òa. “Ông ấy ngay cả giới thiệu con với người khác cũng chỉ gọi con là con gái tôi’. Bởi vì gia đình này chẳng còn chút hạnh phúc nào nữa. Con thường cười rất nhiều, không phải vì con vui. Mà vì con sợ… con sợ nếu không tỏ ra thân thiện mọi người sẽ không thích con. Như vậy con sẽ lại cô đơn một mình.”Gia Ái ngừng lại, nuốt hết những giọt nước mắt muốn trào ra vào lòng.“Con sẽ không thay đổi quyết định. Không phải con không biết đây là ngõ cụt, nhưng chỉ cần có thể ở bên cạnh anh ấy, con đều chấp nhận được. Nếu có ngày con không chịu đựng nổi, con tự biết phải làm gì.”Cô xoay người đi lên lầu, bỏ lại tiếng nức nở và ánh mắt thương cảm của những người kia. Dì Lan nhìn dáng lưng cô mà nước mắt rơi liên tục, bà cứ nghĩ mình hiểu rõ cô, nghĩ mình có thể bù đắp cho cô. Đến lúc này bà mới biết, tâm tư đứa con gái này sâu sắc hơn bà tưởng rất phòng lúc này không khí sặc mùi sát khí, cả nhà Ngô Minh Thành ai nấy đều mang bộ mặt khó chịu. Thông tin về cuộc hôn nhân của Minh Hy đã khiến mọi thứ họ tính toán bị đổ vỡ, đây vốn là chuyện họ không thể nào ngờ tới. Mọi thứ càng trở nên khó chấp nhận hơn khi giờ đây ông nội vui mừng đến mức tuyên bố thẳng thừng rằng Minh Hy đúng là đứa cháu hiểu chuyện và ông quyết định để hắn lên làm tổng giám đốc của Trung Dương.“Con thật không hiểu nổi cô gái đó!” Ngô Minh Thành nói. “Con cứ nghĩ sau chuyện của Tường Vân cô ta phải nhận ra hắn là loại người gì rồi chứ. Đã biết rõ hắn ta không yêu mình mà vẫn muốn lấy.”“Chúng ta đã quá chủ quan rồi. Đáng lẽ không nên dừng tay quá sớm. Bây giờ con bé đó đã là chủ tịch của An Vĩnh, chúng ta muốn đánh bại nhà bà lớn sẽ càng khó khăn hơn.” Cha Minh Thành nheo mắt lại, giọng nói ông đầy vẻ bực anh tán đồng“Phải. Mẹ cứ nghĩ con giao thứ đó cho thằng Hy thì nó sẽ xem Gia Ái là kẻ thù. Ai ngờ nó bỗng nhiên lại quay ra đối xử tốt với cô ta.”“Nhưng mà… con vẫn cảm thấy chúng ta chưa thất bại.” Ngô Minh Thành nói với nụ cười nham hiểm. “Chỉ cần chúng ta chờ đến lúc bọn họ ly hôn là được, sớm thôi.”
Với em anh là hoàng tử, còn với anh... em chỉ có thể là phù thủy. Giai điệu bản nhạc hồ thiên nga vang lên êm dịu du dương khắp khán phòng vắng người. Những ngón tay thon dài của Jungkook nhẹ nhàng lướt trên những phím đàn. Môi cậu vẫn giữ nét cười dù đôi mắt rất tập trung. Khi bản nhạc kết thúc, Jungkook hít một hơi sâu rồi toan đứng dậy. Cùng lúc với một tiếng vỗ tay phát ra từ phía bên kia căn phòng. Park Jimin tán thưởng "Rất tuyệt vời! Anh trở thành fan của em rồi!" Một nụ cười hiện ra trên khuôn mặt xinh đẹp của Jungkook. "Anh nghe nhiều như vậy mà giờ mới thành fan sao?" "Vì lúc trước anh nghe không hiểu." Jimin nhún vai với điệu bộ vô tội. Jungkook bĩu môi một cái rồi lại tươi cười. "Mình về nhà nhanh đi! Em rất nhớ dì Lee, cả mấy món dì nấu nữa." Cậu nói xong thì chạy đi lấy hành lý của mình. Họ về đến nhà đã hơn bảy giờ tối. Đáng lẽ cậu đã không ghé qua nhà hát, nhưng lại có một số vấn đề cho buổi diễn ngày mai cần giải quyết gấp. Jungkook đứng nhìn ngôi nhà một lát rồi bước vào. Đã ba tháng cậu không về, căn nhà vẫn chẳng có khác biệt gì ngoài giàn dây trường xuân ngày càng bành trướng thế lực. "Kook!" Dì Lee gọi to tên cậu. Jungkook vui vẻ chạy đến ôm dì. "Con mua rất nhiều quà cho dì nè!" Cậu nói rồi lôi từ trong đống hành lý Jimin vừa mang vào đủ thứ hộp lớn nhỏ. "Đã nói con không cần tốn kém rồi!" Dì Lee nhắc nhở. Jungkook nhún vai "Biết sao được. Tại con nhớ dì quá nên mới mua quà coi như an ủi bản thân." "Vậy em có nhớ anh không?" Jimin hỏi. "Dĩ nhiên là có rồi." Cậu đưa một chiếc hộp màu xanh cho anh. Park Jimin bĩu môi phản đối "Thiệt không công bằng. Tại sao anh chỉ có một? Em nhớ anh ít quá." "Jimin! Không được đòi hỏi chứ!" Dì Lee nói trước khi Jungkook kịp trả lời. Sau khi cậu đem mấy món quà phát cho những người giúp việc còn lại trong nhà, Jungkook đến ngồi xuống bàn ăn cùng dì Lee và Jimin."Con nhớ đồ ăn của dì đến chết mất. Ở đó họ chỉ cho con ăn mỗi khoai tây nghiền." Jungkook nói trong khi gắp liên tục thức ăn vào chén. "Mẹ anh cứ than dài than vắn chuyện này. Nói như em sắp bị bỏ đói đến nơi." Nghe vậy dì Lee tặc lưỡi nhắc nhở còn Jungkook thì cười tít mắt. "Dì cũng là một nửa mẹ em. Vậy nên lo cho đứa con trai này là đúng thôi!" "À phải! Nghe nói mai con lại có buổi diễn phải không?" Dì hỏi với nét mặt vui vẻ. "Dạ! Nhưng trong nội ô thôi. Với lại chỉ có ba ngày, sau đó con sẽ nghỉ ngơi trường kỳ ở nhà. Ba cũng nói trợ lý sắp xếp cho con đi làm trong An Vĩnh rồi." "Vậy cũng tốt, dù sao cũng phải bắt đầu làm quen hoàn cảnh. Sau này con còn phải tiếp quản sự nghiệp của ông chủ nữa. Đâu thể cứ làm nghệ sĩ đàn dương cầm mãi được." Dì Lee gật đầu tán thành.
Tác giả Vĩ Y Thể loại Ngược, Gương vỡ lại lành, HE Độ dài 54 Chương Tình trạng Hoàn Couple Ngô Minh Hy - Huỳnh Gia Ái Review có Spoil Ngô Minh Hy và Huỳnh Gia Ái là thanh mai trúc mã với nhau, còn là môn đăng hộ đối với nhau. Từ nhỏ cho đến lớn gia đình anh luôn chuyển anh đến trường của cô học, có thể ở bên cạnh chăm sóc cho cô, nhưng anh lại luôn chán ghét và đối xử với cô, vì gia đình cô rất giàu có, có thể giúp công ty gia đình anh trong chuyện làm ăn. Vì lý do trên anh đã rất ghét cô. Còn cô lại yêu thầm anh 10 năm, luôn ở bên cạnh anh chỉ để được nhìn thấy anh. Cho đến khi Ngô Minh Hy đi du học, cô vì yêu anh mà chờ đợi anh cả 5 năm nhưng kết quả lại nhìn thấy anh có bạn gái bên nước ngoài, còn dẫn bạn gái về nước, anh yêu cô ấy luôn đối xử tốt và đặc biệt chăm sóc cô ấy, đến khi cô bạn gái của anh hãm hại đổ tội cho cô đẩy cô ấy ngã, dù anh biết rõ cô không đẩy cô ấy nhưng lại chọn về phía cô ấy bênh vực cô ấy mà làm tổn thương cô. Ngày hôm đó, Huỳnh Gia Ái hẹn gặp mặt Tường Vân người yêu của anh, cô đã biết mọi âm mưu mà cô ta đã tiếp cận anh, thì ra Tường Vân là người yêu cũ của Minh Thành em họ của Minh Hy, anh ta đã cho Tường Vân một số tiền để cô ta tiếp cận lợi dụng ở bên cạnh Minh hy, sau khi cô biết mọi kế hoạch đó cô đã uy hiếp Tường Vân chia tay với anh, nếu như không mọi chuyện sẽ bị bại lộ ra. Nhưng mấy ngày sau, Huỳnh Gia Ái lại nhận được tin tức Tường Vân đã rơi xuống sông mà chết, mà từ khi đó đột nhiên anh lại đối xử tốt với cô hơn, còn đồng ý kết hôn với cô, cuộc hôn nhân diễn ra nhanh chóng. Trong đêm tân hôn, cô lại nhìn thấy được tấm ảnh của anh và Tường Vân được treo trong phòng tân hôn của hai người, ngay từ đầu cô đã biết anh đối xử tốt với cô còn đồng ý kết hôn với cô vì để trả thù cho người yêu cũ của anh, nhưng vì yêu anh cô lại chấp nhận và đồng ý. Sau khi kết hôn được 1 tháng, mỗi ngày cô đều cố hết sức hoàn thành vai trò người vợ của mình, nấu rất nhiều đồ ăn dù biết anh không ăn, chờ đợi anh đến khuya có nhiều lần cô còn ngủ quên, nhưng còn anh vẫn luôn coi cô như cái bóng trong nhà, không cảm xúc, không quan tâm. Ngày nọ, Huỳnh Gia Ái bắt gặp được Ngô Hinh Hy ngủ với người con gái khác trong chính ngôi nhà của cô, cô gái đó lại mặc áo của anh, nhưng khi cô định làm loạn anh lại vì cô bênh cô gái đó lại nói những lời nói tổn thương đến cô, thật ra giữa anh và cô gái đó chưa làm gì với nhau hết anh chỉ dùng cô gái đó để đả kích đến cô mà thôi. Mọi chuyện xảy ra khi, ba của cô vì bệnh mà nhập viện trở thành người thực vật, mà đôi mắt của cô lại yếu đi nếu không phẫu thuật sớm hơn sẽ bị mù, mọi chuyện dường như đổ hết lên người cô, một mình cô phải giải quyết và chịu đựng tất cả mọi việc, lúc này bên cạnh cô có người con trai khác là Chấn Thiên luôn ở bên cạnh, an ủi cô khiến cho Ngô Minh Huy ghen, nhưng khi nhìn thấy cô vì chờ anh mà anh không đến lại bị đám người khác làm bị thương, nhìn thấy cô mất tích một ngày khiến anh lo lắng đến thế nào, nhìn thấy cô muốn ly hôn với anh lạnh lùng và xa cách với anh, anh lại không muốn ly hôn với cô mà níu kéo cô. Nhưng khi cô làm vỡ tấm ảnh của Tường Vân, anh vì giành lại tấm ảnh ấy không muốn tấm ảnh bị vỡ nát mà giành lại từ tay cô, khiến cô bị thương mảnh thuỷ tinh đâm vào tay cô. Đến lúc này cô mới nhận ra, dù cho như thế nào anh cũng sẽ không thể yêu cô được, mà anh sau khi nghe những lời nói tổn thương từ cô anh đã nhận ra mình yêu cô từ khi nào không hay, anh quyết định sẽ không buông tay cô lần nào nữa, mà anh cũng quyết định từ bỏ quá khứ giữa mình và Tường Vân, anh cảm thấy mắc nợ cô ấy vì anh mà cô ấy phải chết, nếu có kiếp sau anh sẽ trả cho cô ấy, còn kiếp này anh đã sống vì một người khác chính là cô Huỳnh Gia Ái. Khi mà cuộc nói chuyện giữa cô và Minh Thành đã đều được anh nghe hết lại, thì ra từ trước đến nay anh lại hiểu lầm cô, mà cô lại làm tất cả vì anh. Kể từ khi đó, giữa hai người bên nhau rất hạnh phúc như một cặp vợ chồng với nhau, cho đến khi giữa Minh Thành và cô xảy ra xung đột, anh vì cứu cô mà bị đâm một nhát dao, nhưng khi anh tỉnh dậy lại nhìn thấy bức thư cô rời đi để lại, dường như cả thế giới của anh như đang sụp đổ đi, anh đã đến cầu xin cha mẹ cô về tung tích của cô nhưng không ai biết. 6 năm sau, anh luôn chờ đợi cô và tìm đến tung tích cô. Cuối cùng, anh đã tìm và gặp lại cô, nhưng hiện tại cô lại bị mù cô không muốn bộ dạng hiện tại của mình để anh nhìn thấy, giữa hai người giải quyết hết mọi hiểu lầm và tha thứ cho nhau, về lại bên nhau một lần nữa. Truyện này mình đọc khá lâu rồi, từ lúc mới bước chân vào ngôn tình. Mình tìm được bộ truyện này trong list truyện ngược ở những trang page khác, nên mình đã thử đọc và cũng cảm thấy khá hay và tạm được, về truyện này mình đọc cảm thấy cách edit hay hành văn của tác giả thấy theo hướng là truyện teen thì phải, mình cũng thắc mắc không biết truyện này của tác giả Việt không nữa, tại nghe tên mấy nhân vật trong truyện rất giống với mấy cái tên ở Việt Nam mình. Nếu ai hợp gu thì thử nhảy hố và đọc thử nhé. Hồi còn nhỏ, mình từng đọc nhiều truyện cổ tích, cảm thấy rất ghét phù thủy vì độc ác, nhưng khi đọc xong truyện này mình lại có cái nhìn khác về phù thuỷ hơn, cảm thấy phù thuỷ cũng rất đáng thương làm tất ảnh những điều ác chỉ vì yêu hoàng tử, nhưng hoàng tử lại có mình công chúa cũng như câu nói này mình sưu tầm trong truyện “Hoàng Tử chỉ nhìn thấy giọt lệ của công chúa, không nghĩ rằng phù thuỷ cũng biết đau”
không thể yêu em một ngày sao