Đã 3 tháng kể từ ngày toàn Công ty "work from home", một khoảng thời gian dài rồi chúng ta chưa được gặp nhau rồi các Sunner nhỉ? Trong suốt quãng thời gian ấy, Sun* luôn dõi theo các bạn và luôn muốn dành tặng cho mọi người thật nhiều niềm vui. Bước một vòng. Cơn vui như càng huyên náo khi thấy từng viên gạch trần đỏ au của ngôi thánh đường còn y nguyên. Thèm được ngồi xuống nơi bậc tam cấp nơi toà Bưu điện. Có khi ngồi đó nhìn người Sài Gòn loang loáng trước mắt. Hoặc để hy vọng bắt gặp lại mùi thơm - Trường M. Chúng ta vẫn còn gặp nhau àh? - hihihi chắc chắn rồi cô bé ạ.Tạm biệt my love nhé! chúc em ngủ ngon. Cô bé ngạc nhiên k nói nên lời, chỉ biết im lặng nhìn anh bước đi ngày càng xa dần. *** Ngày khai giảng lại đến, năm nào cũng vào cái ngày này mimi lại cùng các Ta có thể buồn bởi ta nghĩ rằng quá khứ là thứ tạo nên ta của hiện tại, ta coi nó là một phần của chính mình và hối tiếc khi đánh mất nó. Ta có thể buồn vì sẽ phải đối mặt với một tương lai mà không còn người đó ở bên cạnh, đoạn đường kế tiếp sẽ trở nên lạ lẫm và vô định khi ta đã quá thoải mái và quen thuộc với sự hiện diện của họ. Anh ta nghĩ rằng làm thế để hủy đi chứng cứ, nhưng tôi đã cẩn thận sao lưu lại ở một nơi khác trước khi cho chồng xem. Chồng tôi giận dỗi vợ, bỏ đi biền biệt từ hôm đó đến nay, chỉ vội về nhà lấy mấy bộ quần áo, đồ dùng cá nhân rồi đi, không chào hỏi vợ [퐔퐀퐕퐒퐱퐔퐍퐈 퐂퐎퐋퐋퐀퐁: 퐕퐈퐑퐓퐔퐀퐋 퐌퐈퐃-퐀퐔퐓퐔퐌퐍 퐅퐄퐒퐓퐈퐕퐀퐋 ] [퐇퐎퐁퐁퐘 퐨퐫 퐋퐈퐒퐓퐄퐍퐈퐍퐆: 퐒퐓퐄퐏 퐈퐍 퐘퐎퐔퐑 퐂퐎퐌퐅퐎퐑퐓 퐙퐎퐍퐄] Mọi người ơi, mọi người đã có kế hoạch gì cho Trung Thu năm nay chưa nào? Thay vì ở nhà chỉ nằm Ta Bị Nhốt Tại Cùng Một Ngày Mười Vạn Năm - Chapter 14. [Cập nhật lúc: 14:51 04/04/2021] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2. Báo lỗi. Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter. Phải xa ba mẹ 41 năm chỉ vì một lần ham chơi rồi đi lạc, người phụ nữ nức nở ân hận ngày trở về Vài năm sau, chị Loan lại tìm đến nhà ông Hai Nam lần nữa nhưng ông vẫn không nhận. Đến tận năm 2013, chị vẫn kiên trì xuống gặp thì ông mới nhận. tháng 9/2022 Vay Tiền Nhanh Ggads. Em sẽ mời anh uống bia cùng em, cùng nghe những bài hát acoustic thời 8x và 9x của bọn mình. Để rồi hai đứa sẽ ngân nga theo điệu nhạc, tay cầm chai bia và quên hết mọi sự trên đời cùng với nhau. Vì em thích cái mặt đỏ chót khi ngà ngà say của anh và chúng ta sẽ cười say sưa khi hơi men đã thấm vào cơ thể. ~~~ Trời đang mưa anh à, cứ như ông trời đang khóc cùng em vậy. Nghĩ lại mới nhớ, em với anh chưa bao giờ có một cuộc hẹn khi trời mưa. Chưa bao giờ ôm nhau rồi nhìn những giọt mưa rơi tí tách trên lòng đường. Chưa bao giờ đủ thời gian cho bọn mình để làm những việc của những cặp đôi yêu thương bình thường. Dù chúng ta đã khóc cùng nhau để tiễn biệt tình yêu của hai đứa vào dĩ vãng, để cảm thấy nỗi đau hôm nay phải là một khối u cần được cắt bỏ, để những tổn thương kia cần được quên. ~~~ Không biết anh có giống em không, nhưng kỉ niệm đẹp nhất với em là khi ngồi uống bia cùng anh hôm ấy. Nhìn dòng người tấp nập dưới khu chợ, những cặp tình nhân tay trong tay và họ chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng chúng ta thì ngược lại, sao ta lại khờ khạo đến vậy anh nhỉ? Bầu trời hoàng hôn hôm ấy thật đẹp, cả khu chợ như bức tranh vẽ trước mặt em. Đối diện em, là người em nhận ra rằng em đã thương đã yêu nhiều hơn cả những gì em nghĩ trước đó. ~~~ Khi giờ em tìm hiểu những gì đã làm suốt thời gian qua, những gì anh đã nghĩ, những cảm xúc của anh. Em mới thấy rằng em đã bỏ lỡ cả một lỗ hỏng lớn giữa chúng ta. Rằng em đã không bao giờ hiểu hết con người em yêu. Rằng em đã bỏ lỡ những lúc anh cần em, những trải nghiệm của anh về những gì đã xảy ra. Dù anh cũng đã bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khoắc em cần có anh bên cạnh, cảm thấy bản thân được yêu thương và che chở. Sự khắc nghiệt và tàn nhẫn của số phận đã đẩy chúng ta thêm một bước lạc lối nhau trong suy nghĩ, lẫn cảm thông. Nhưng lỗi là từ em, em biết. Sự hời hợt của em đã giết chết giết mòn mọi thứ của chúng ta. ~~~ Em thích cách chúng ta nắm tay nhau như những đứa con nít khi đi trên đường. Em thích nhìn anh khi đang chơi game như một cậu nhóc mới lớn, có khi lúc đó anh cũng chẳng nhớ có em ngồi bên cạnh đâu ha! Em thích những lúc dựa vào vai đi khi tàu điện, vì là nơi công cộng chúng ta chẳng nói gì nhiều nhưng em lại thấy ấm áp đến lạ thường. Bởi giữa nơi như thế, em thấy mình đang nép người vào người đàn ông của em. Em thích cách chúng ta xuề xòa khi ở không gian riêng tư, kể cả khi anh “xì hơi” trước mặt em. Em thích những kỉ niệm vụn vặt, những tai nạn nho nhỏ khi chúng ta bên nhau. Cách chúng ta trêu chọc nhau. Mà thật ra không phải em thích đâu, mà là em yêu tất cả những điều đó. ~~~ Em từng trách anh vì xưa kia cho chúng ta quá ít kỉ niệm để nhớ, đến nỗi hai đứa cứ phải lặp đi lặp lại dù chẳng thấy chán. Mà có lẽ vì hai đứa không hề biết rằng ở tương lai, tụi mình sẽ còn có kỉ niệm đẹp hơn thế, đẹp hơn cả những gì đã từng xảy ra. Mỗi nụ hôn, mỗi cái ôm đã không còn gượng gạo mà đầy ắp những yêu thương trong đó. Nhưng tình yêu và hiện thực lại không hề ngọt ngào như vậy. Sự khác biệt chưa bao giờ rõ ràng đến vậy, cũng như tình yêu chưa bao giờ sâu sắc đến thế! ~~~ Người em yêu thích lịch sử, nhưng em lại dốt sử. Người em yêu thích viết những gì ẩn ý sâu xa, mặc kệ người đời có hiểu hay không. Nhưng em khi viết lại quá cụ thể rõ ràng, cứ như em muốn người đọc phải hiểu hết mọi từ ngữ em viết ra vậy. Người em yêu thích sự ấm áp, thích được quan tâm vì người em yêu đã trải qua quá nhiều lần đơn độc trong cõi đời vô thường này. Nhưng em lại quá hời hợt để ôm trọn cảm xúc của người em yêu. Người em yêu là người lãng mạn nhưng ít khi thể hiện cái gọi lãng mạn. Giờ thì em hiểu, đâu cần phải làm gì nhiều, chỉ cần khoảnh khắc đó bên nhau thì đã gọi lãng mạn rồi. Người em yêu từng là người em nghĩ giống em hết mọi thứ, hiểu em hết mọi điều nhưng giờ lại khiến em cảm thấy khác biệt đến lạ lùng. ~~~ Tương lai trước mặt em như màu trắng xóa khi anh bước ra khỏi đó, nhưng lại đầy ắp những màu đen tang thương về những gì đã qua. Chẳng còn sự hiểu lầm nào nữa, chẳng phải tiếp tục làm nhau đau nữa, cũng chẳng còn có nhau nữa. Nhưng vào một ngày đó, ta sẽ gặp, sẽ ngồi cạnh nhau và uống cạn chai bia trên tay để thấy rằng ta đã có một tình yêu đẹp như thế nào, anh nhé! Sài Gòn, ngày 24 tháng 03 năm 2019. Trần Hoàng Ngọc Bích. Ver Ngày hôm ấy ở nhà bên Có lời ca nghe êm đềm Bài tình ca năm ấy ta mơ mộng cùng nhau Thời gian như con nước trôi Giờ mỗi đứa mỗi nơi Tình yêu to lớn ngày nào đã phai màu Ở bên nhau qua những khó khăn thăng trầm Có với nhau những hồi ức thật đẹp Vậy mà không thể đi đến cuối đường cùng nhau Đến bây giờ không còn thiết tha mong chờ Biết bao lâu để tạm vơi đi nỗi đau Vậy mà trong phút giây những kỉ niệm lại về đây Chorus Liệu ngày sau gặp lại nhau Ta có mỉm cười Vì hạnh phúc mới của nhau hay vì đã đi qua nỗi đau Kỉ niệm như con thuyền giấy Trôi xa mãi mãi rồi Buồn gửi lại quá khứ, niềm vui ta giữ thế thôi. Rồi một hôm gặp lại nhau Ta dường như khác xưa nhiều Chẳng còn ngây thơ mộng mơ như ngày đầu mới biết yêu Chuyện buồn đã qua từ lâu vậy mà nghe nhói đau Vì lòng còn tiếc nuối những ngày yên vui mãi thôi. Em sẽ mời anh uống bia cùng em, cùng nghe những bài hát acoustic thời 8x và 9x của bọn mình. Để rồi hai đứa sẽ ngân nga theo điệu nhạc, tay cầm chai bia và quên hết mọi sự trên đời cùng với nhau. Vì em thích cái mặt đỏ chót khi ngà ngà say của anh và chúng ta sẽ cười say sưa khi hơi men đã thấm vào cơ thể. ~~~Trời đang mưa anh à, cứ như ông trời đang khóc cùng em vậy. Nghĩ lại mới nhớ, em với anh chưa bao giờ có một cuộc hẹn khi trời mưa. Chưa bao giờ ôm nhau rồi nhìn những giọt mưa rơi tí tách trên lòng đường. Chưa bao giờ đủ thời gian cho bọn mình để làm những việc của những cặp đôi yêu thương bình thường. Dù chúng ta đã khóc cùng nhau để tiễn biệt tình yêu của hai đứa vào dĩ vãng, để cảm thấy nỗi đau hôm nay phải là một khối u cần được cắt bỏ, để những tổn thương kia cần được quên.~~~Không biết anh có giống em không, nhưng kỉ niệm đẹp nhất với em là khi ngồi uống bia cùng anh hôm ấy. Nhìn dòng người tấp nập dưới khu chợ, những cặp tình nhân tay trong tay và họ chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng chúng ta thì ngược lại, sao ta lại khờ khạo đến vậy anh nhỉ? Bầu trời hoàng hôn hôm ấy thật đẹp, cả khu chợ như bức tranh vẽ trước mặt em. Đối diện em, là người em nhận ra rằng em đã thương đã yêu nhiều hơn cả những gì em nghĩ trước đó. ~~~Khi giờ em tìm hiểu những gì đã làm suốt thời gian qua, những gì anh đã nghĩ, những cảm xúc của anh. Em mới thấy rằng em đã bỏ lỡ cả một lỗ hỏng lớn giữa chúng ta. Rằng em đã không bao giờ hiểu hết con người em yêu. Rằng em đã bỏ lỡ những lúc anh cần em, những trải nghiệm của anh về những gì đã xảy ra. Dù anh cũng đã bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khoắc em cần có anh bên cạnh, cảm thấy bản thân được yêu thương và che chở. Sự khắc nghiệt và tàn nhẫn của số phận đã đẩy chúng ta thêm một bước lạc lối nhau trong suy nghĩ, lẫn cảm thông. Nhưng lỗi là từ em, em biết. Sự hời hợt của em đã giết chết giết mòn mọi thứ của chúng ta.~~~Em thích cách chúng ta nắm tay nhau như những đứa con nít khi đi trên thích nhìn anh khi đang chơi game như một cậu nhóc mới lớn, có khi lúc đó anh cũng chẳng nhớ có em ngồi bên cạnh đâu ha! Em thích những lúc dựa vào vai đi khi tàu điện, vì là nơi công cộng chúng ta chẳng nói gì nhiều nhưng em lại thấy ấm áp đến lạ thường. Bởi giữa nơi như thế, em thấy mình đang nép người vào người đàn ông của em. Em thích cách chúng ta xuề xòa khi ở không gian riêng tư, kể cả khi anh “xì hơi” trước mặt em. Em thích những kỉ niệm vụn vặt, những tai nạn nho nhỏ khi chúng ta bên nhau. Cách chúng ta trêu chọc nhau. Mà thật ra không phải em thích đâu, mà là em yêu tất cả những điều đó. ~~~Em từng trách anh vì xưa kia cho chúng ta quá ít kỉ niệm để nhớ, đến nỗi hai đứa cứ phải lặp đi lặp lại dù chẳng thấy chán. Mà có lẽ vì hai đứa không hề biết rằng ở tương lai, tụi mình sẽ còn có kỉ niệm đẹp hơn thế, đẹp hơn cả những gì đã từng xảy ra. Mỗi nụ hôn, mỗi cái ôm đã không còn gượng gạo mà đầy ắp những yêu thương trong đó. Nhưng tình yêu và hiện thực lại không hề ngọt ngào như vậy. Sự khác biệt chưa bao giờ rõ ràng đến vậy, cũng như tình yêu chưa bao giờ sâu sắc đến thế!~~~Người em yêu thích lịch sử, nhưng em lại dốt sử. Người em yêu thích viết những gì ẩn ý sâu xa, mặc kệ người đời có hiểu hay không. Nhưng em khi viết lại quá cụ thể rõ ràng, cứ như em muốn người đọc phải hiểu hết mọi từ ngữ em viết ra vậy. Người em yêu thích sự ấm áp, thích được quan tâm vì người em yêu đã trải qua quá nhiều lần đơn độc trong cõi đời vô thường này. Nhưng em lại quá hời hợt để ôm trọn cảm xúc của người em yêu. Người em yêu là người lãng mạn nhưng ít khi thể hiện cái gọi lãng mạn. Giờ thì em hiểu, đâu cần phải làm gì nhiều, chỉ cần khoảnh khắc đó bên nhau thì đã gọi lãng mạn rồi. Người em yêu từng là người em nghĩ giống em hết mọi thứ, hiểu em hết mọi điều nhưng giờ lại khiến em cảm thấy khác biệt đến lạ lùng.~~~Tương lai trước mặt em như màu trắng xóa khi anh bước ra khỏi đó, nhưng lại đầy ắp những màu đen tang thương về những gì đã qua. Chẳng còn sự hiểu lầm nào nữa, chẳng phải tiếp tục làm nhau đau nữa, cũng chẳng còn có nhau vào một ngày đó, ta sẽ gặp, sẽ ngồi cạnh nhau và uống cạn chai bia trên tay để thấy rằng ta đã có một tình yêu đẹp như thế nào, anh nhé! Sài Gòn, ngày 24 tháng 03 năm Hoàng Ngọc Bích. Lời bài hát Nhắm mắt thấy mùa hè là một sáng tác ngọt ngào của Chung Chí Công và Hồ Tiến Đạt. Với sự thể hiện của Nguyên Hà, ca khúc Nhắm mắt thấy mùa hè đã trở thành ca khúc nhạc phim chính trong bộ phim cùng tên Nhắm mắt thấy mùa hè dự kiến khởi chiếu chính thức trên cả nước vào ngày 1/6/2018. Bài hát Nhắm mắt thấy mùa hè, Nhắm mắt thấy mùa hè OST là một ca khúc quá đỗi yêu thương, quá đỗi dịu dàng mà Nguyên Hà đã gửi tặng tới khán giả xem phim cũng như khán giả yêu âm nhạc. Ca khúc nhạc trẻ là những cảm xúc vẹn nguyên của một mối tình dang dở, chỉ còn những kỉ niệm, ký ức nhưng vẫn bình yên, dịu dàng và không thể nào Nhắm mắt thấy mùa hè1. Lời bài hát Nhắm mắt thấy mùa hèRồi đến một ngày, ta gặp lạiNgày có cho mình những nỗi đau dàiNgày em biết mình đã thuơng anh thật rồiNgày sẽ nối lại những giấc mơ trong đờiBên nhau dù mai xa nhauDù trong ký ức, trong những khung hìnhNơi xa còn dành riêng nhau những nhiệm màuMang theo về miền an yênChọn quên hết hay chọn nhớ thật nhiềuRồi lại nhớ những sớm mai thức dậyNgày mai vẫn đến, nắng vẫn ươm vàngMà người biến mất như pháo hoa tànDòng thư trao nhau năm ấy theo mây ngànNgày mai vẫn đến, gió hát ngang trờiCòn mình nhắm mắt, không nói một được thấy, mùa hè ta gặp nhauLại được sống, mùa hè ta gặp Video Nhắm mắt thấy mùa hè3. Hợp âm Nhắm mắt thấy mùa hè[Am] Rồi đến một [G] ngày, ta gặp [F] lại[Am] Ngày có cho [G] mình những nỗi [F] đau dài[Am] Ngày em biết [G] mình [F] đã thương anh thật rồi[Dm] Ngày sẽ nối [G] lại những giấc [Am] mơ trong đời[F] Bên nhau dù mai [G] xa nhauDù trong [Em] ký ức, trong [Am] những khung hình[F] Nơi xa còn dành [G] riêng nhau những nhiệm [Am] màu[F] Mang theo về miền [G] an yênChọn quên [Em] hết hay chọn [Am] nhớ thật nhiềuRồi [F] lại nhớ những [G] sớm mai thức [Am] dậyĐiệp KhúcNgày mai [F] vẫn đến, nắng vẫn [G] ươm vàngMà người [Em] biến mất như pháo [Am] hoa tànDòng [F] thư trao nhau năm [G] ấy theo mây [A] ngànNgày mai [F] vẫn đến, gió hát [G] ngang trờiCòn mình [Em] nhắm mắt, không nói [Am] một [F] được thấy, mùa [G] hè ta gặp [Am] nhauLại [F] được sống, mùa [G] hè ta gặp [Am] nhau. Nếu một mai cũng là một ca khúc nhạc phim trong bộ phim Nhắm mắt thấy mùa hè rất hay và ý nghĩa. Bài hát Nếu một mai được thể hiện bởi ca sĩ Uyên Pím với những ca từ chạm đến tận trái tim khán giả, góp phần không nhỏ vào thành công của bộ phim Nhắm mắt thấy mùa hè. Từ khoá liên quan loi bai hat Nham mat thay mua he, bai hat Nham mat thay mua he mp3, tai bai hat Nham mat thay mua he video,

rồi đến một ngày ta gặp lại