Trạng thái: Đang ra. [Tác giả Bé Con Say Xỉn -- Thể loại: Ngôn Tình ] Bạn đang đọc truyện Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! của tác giả Bé Con Say Xỉn. Câu chuyện bắt đầu khi Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa Phong.
Nổi máu anh hùng cứu cô một lần, 3 năm sau, tình cờ gặp lại, hai từ duyên phận dường như trở nên càng trớ trêu. " Nhất Thiên đừng mà.." Hàn Nhất Thiên không xông vào trong nữa mà ở đầu hoa nguyệt vuốt ve khiến thân thể cô run lên một trận tê dại và ngưa ngứa khó
Trần Vĩ cùng Hạ Thư Yến đi bộ đến quán cafe đối diện Hàn thị, hai người cùng gọi cafe Espresso. Trần Vĩ quan sát nét mặt Hạ Thư Yến có hơi mệt mỏi, khuôn mặt được cô trang điểm kĩ càng nhưng nhìn hai bọng mắt sưng nhẹ.
Được thành lập từ năm 2012, câu lạc bộ thời trang LaMoDe của trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là một trong những câu lạc bộ không chỉ nhận được sự tham gia tích cực của học sinh trong trường mà còn thu hút sự quan tâm của những nhà tạo mẫu, các nhà kinh doanh trong lĩnh vực thời trang. Trong 10 năm qua
Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Tí, Thứ Ba ngày 31/1/1995 Dương lịch. Âm lịch là giờ Canh Tí ngày Nhâm Tuất tháng Mậu Dần năm Ất Hợi (BÍCH THƯỢNG THỔ).
Tôi không bao giờ thấy chán khi lặp lại lời của Đức Bênêđictô đưa chúng ta vào chính tâm điểm của Tin Mừng: 'Là Kitô hữu không phải là kết quả của một chọn lựa đạo đức hay một ý tưởng cao siêu, nhưng là gặp gỡ với một biến cố, một con người, sự gặp gỡ
Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa Phong. Hắn vì thấy cô có gương mặt giống hệt Mễ Ly- cô gái mà hắn từng yêu thương hết mực nhưng lại phản bội hắn nên mới đem cô về.
Bạn sẽ đọc truyện Hàn Thiếu, Tha mang đến Tôi Đi! của tác giả nhỏ bé Con Say Xỉn. Câu chuyện bước đầu khi Lam Thanh Trà bị chính người thân phụ của mình phân phối lấy tiền trả nợ. Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào hồ hết ngày u buổi tối khi rơi vào hoàn cảnh tay hắn- Hàn hẹn Phong. Bạn đang xem: Truyện hàn thiếu tha cho tôi đi.
Vay Nhanh Fast Money. Trần Vĩ và Sam Tố vẫn luôn đứng ở bên ngoài xem động thái. Hai người họ vừa thấy Hàn Hứa Phong đi ra thì vội vào, Thanh Trà vẫn ngồi bất động trên ghế.“Thanh Trà, cậu không sao chứ? Hàn Hứa Phong đó nói gì với cậu? Hắn ép cậu quay trở về à.” Sam Tố nóng ruột nên hỏi dồn dập. Thanh Trà vẫn im Vĩ thấy mấy tờ giấy bị xé ở trên bàn liền cầm lên xem, anh thấy vô cùng bất ngờ, thì ra giữa hai người họ đã có một bản hợp đồng.“Thanh Trà, chuyện này là như thế nào vậy?”Sam Tố nhìn qua Trần Vĩ, cô bây giờ mới để ý đến mấy tấm giấy kia bèn lấy lại từ tay anh rồi lật lật ra xem.“Thanh Trà, bản hợp đồng này bị hủy rồi à?”Thanh Trà gật nhẹ đầu một cái.“Thế thì tốt quá. Xem như tên Hàn Hứa Phong đó vẫn còn tính người.” Sam Tố ôm chầm lấy Thanh Trà. Cô vui vì cuối cùng Thanh Trà đã được trả lại tự do, từ giờ về sau cũng không cần nhìn sắc mặt hắn mà sống Trà khẽ run lên, cảm nhận được có chút kì lạ, Sam Tố liền buông cô ra.“Thanh Trà à, đây không phải chuyện vui à? Sao trông cậu lại thẩn thờ như vậy?”Cô thở nhẹ, cố lấy lại bình tĩnh rồi nở một nụ cười.“Ừ, đúng là chuyện vui. Chỉ là tớ hơi bất ngờ thôi.”Trần Vĩ nhìn sắc mặt Thanh Trà, rõ là cô đang che dấu tâm tư của mình. Anh có thể cảm nhận được chút thất vọng trên khuôn mặt cô, có lẽ là vì Thanh Trà vẫn rất yêu Hàn Hứa Phong.“Có thật là em muốn đoạn tuyệt với Hứa Phong không?” Trần Vĩ khẽ Tố cau mày nhìn anh, Thanh Trà còn chưa đủ đau khổ sao, Trần Vĩ lại hỏi như vậy là có ý gì chứ.“Vâng.” Thanh Trà chỉ đáp lại vỏn vẹn một chữ.“Chúng ta đi ra ngoài đi, em muốn chúc mừng cho chuyện này.” Thanh Trà cười, cô chỉ là đang tìm cớ để Sam Tố và Trần Vĩ thôi lo lắng cho mình.“Được, vậy để anh khóa cửa phòng rồi xuống lấy xe.” Nhìn Thanh Trà như vậy anh cũng không muốn ép cô. Có lẽ cô vẫn cần thời gian để suy nghĩ cho mọi chuyện. Trần Vĩ bỗng có chút đau lòng thay hắn. Hàn Hứa Phong không phải là người dễ buông, vậy mà lần này hắn lại quyết định nhanh chóng đến vậy. “Cậu cũng khóa cửa rồi xuống nhé. Tớ xuống dưới đợi trước.” Cô quay qua nói với Sam Trà đi dọc trên vỉa hè trước tòa chung cư, chợt cô nhìn thấy bên đường bán kem socola. Cô nhớ lại lần đầu ăn kem cùng Hàn Hứa Phong rồi bất giác mĩm Trà định băng sang đường, cô muốn mua kem để cẩn thận quan sát xe từ đằng xa rồi mới sang, nhưng vừa đi đến nửa đường thì nghe thấy tiếng xe mô tô ùn ùn tới, hình như là tiến thẳng về phía cô.“Thanh Trà cẩn thận.” Trần Vĩ hoảng hốt vô cùng, anh vội chạy từ đằng xa Trà cũng giật thót mình, cô trợn tròn mắt nhìn lại phía chiếc xe mô tô, đôi chân không sao bước nhắm mắt mặc kệ cho số có ai đó ôm chặt cô từ đằng sau, rồi hai người họ lăn hai ba vòng dưới mặt đường. Cô cũng không cảm thấy đau đớn, chiếc xe chạy qua sát với cô, chỉ một chút nữa có lẽ cô không còn mạng để giữ tiếng rên rỉ nhẹ. Là ai chứ? Không lẽ là Trần Vĩ đã cứu cô.“Em không sao chứ?” Giọng nói của Trần Vĩ vang ngước mặt lên nhìn, anh đang đứng trước mặt cô, vậy người đang ôm cô là ai?“Em không sao. Trần Vĩ, giúp em đỡ người này lên đi. Hình như là bị thương rồi.”Trần Vĩ bây giờ mới để ý người kia, nhưng sao lại có vẻ quen đến vậy.“Hứa Phong.” Anh ngạc nhiên, không phải hắn về rồi Trà nhìn thấy khuôn mặt của Hàn Hứa Phong bị trầy vài chỗ, rơm rớm máu, chỗ vải ở hai khuỷu tay cũng rách toạc, máu chảy ra ướt đẫm bả vai cô. Hắn thi thoảng rên rỉ vài tiếng, thần thái nửa mê nửa tỉnh.“Hứa Phong, anh có sao không?” Trái tim Thanh Trà thắt lại, sao hắn lại ngốc nghếch như thế, đến tính mạng mình cũng không cần Hứa Phong nhìn cô mĩm cười, khóe miệng hắn giật giật, có lẽ vì đau quá mà hắn không nói được câu nào, sau đó thì ngất lịm đi.“Hứa Phong, anh đừng làm em sợ mà.” Thanh Trà lay lay hắn, cô khóc nức nở.“Một chiếc xe cấp cứu đến trước chung cư A.” Trần Vĩ nhanh chóng gọi cho bên bệnh viện.“Để anh sơ cứu cho cậu ấy đã.”Trần Vĩ điềm tĩnh làm từng thao tác một cách cẩn thận nhất. Anh cầm máu, cố định lại vết thương trên tay hắn. Trần Vĩ nhìn cánh tay bên phải của hắn, nếu dự đoán không nhầm thì có lẽ bị gãy Trà ngồi bên nhìn một cách bất lực, trong lòng không ngừng tự trách bản thân. Nếu như cô không băng sang đường mua kem thì Hàn Hứa Phong có lẽ không gặp chuyện xui xẻo Tố đi xuống bên dưới, cô nhìn quanh không thấy Trần Vĩ và Thanh Trà đâu, lại thấy một đám đông nên tò mò đến xem.“Hai người bị sao thế?” Sam Tố hốt hoảng chen vào trong đám đông.“Bọn anh không sao. Ban nãy Thanh Trà suýt nữa bị một chiếc xe tông trúng, may mà có Hàn Hứa Phong.”Tiếng xe cấp cứu đến, mọi người tản ra để xe đi vào. Trần Vĩ giúp các nhân viên y tế đưa Hàn Hứa Phong lên xe.“Em cũng muốn đi.” Thanh Trà vội nói. Cô dù biết không giúp được gì nhưng vẫn muốn ở bên cạnh hắn lúc Vĩ gật đầu, trước khi cùng Thanh Trà lên xe cấp cứu, anh dặn Sam Tố cũng đừng quá lo lắng, chờ khi nào về sẽ kể chi tiết cho cô nghe.
“Chú Vu, cháu ra đằng kia ngồi nghỉ một lát.”“Vâng tiểu thư, tôi sẽ ở đây đợi người.”Thanh Trà dậy sớm để chạy bộ quanh công viên, bây giờ đã thấm mệt, cô ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi một nay chính là giỗ cha Hàn Hứa Phong. Mới từ sáng sớm, hắn đã đích thân đưa Hàn phu nhân đi chuẩn bị những thứ cần thiết để cúng giỗ.“Meo..meo..”Thanh Trà khẽ giật mình, cô thấy nhột nhột ở dưới cổ chân liền cúi xuống nhìn.“Ôi, dễ thương quá.”Không biết từ đâu chui ra một con mèo ba tư với bộ lông dài trắng muốt và cặp mắt xanh biếc. Nó mặc một cái áo màu đỏ cùng một chiếc chuông nhỏ trên cổ trông vô cùng quý phái.“Chắc là em bị lạc chủ đúng không?” Thanh Trà bế con mèo lên, nó có vẻ dễ dãi và rất quấn khẽ vút ve bộ lông của nó, khuôn mặt thích thú vô cùng. Hẳn là nó phải được chủ nhân chăm sóc kĩ lắm mới được như thế này.“Cô gái, con mèo đó là của tôi.”Một nam nhân đeo cặp mắt kính đen tiến lại chỗ cô, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.“Thật ngại quá, tôi thấy nó dễ thương nên mới nựng một chút thôi.”“À, cô đừng hiểu nhầm. Ban nãy tôi không cẩn thận để nó đi lạc, cảm ơn cô đã giữ nó lại.”Thanh Trà khẽ gật đầu, ban nãy cô còn tưởng hắn nghĩ cô là kẻ ăn trộm mèo nữa.“Bảo Bảo, mau qua đây.” Hắn ta đưa tay vẫy vẫy con mèo, nó liền chạy sang đó.“Tên nó là Bảo Bảo à, trông nó đáng yêu quá.”“Đúng vậy, con mèo này chính là bảo bối của ông chủ tôi. Bình thường nó ít khi tiếp xúc với người lạ lắm nhưng không hiểu sao lại chịu cho cô bế. Cũng may là có cô, nếu không để lạc mất Bảo Bảo tôi cũng không biết ăn nói sao với ông chủ nữa.”Hắn ta cúi đầu bày tỏ sự cảm kích rồi bế con mèo rời đi, cô cũng trở lại xe của quản gia Vu để trở về Hàn cách chổ đó không xa, một người đàn ông đã chứng kiến hết mọi chuyện.“Cậu chủ, Bảo Bảo về rồi, thật may là có cô gái kia.”“Ừ.” Người đàn ông kia đón Bảo Bảo từ tay tên vệ sĩ, khẽ vút ve bộ lông của nó, trên khuôn mặt còn nở một nụ cười ma mị.“Duyên thật.”Hắn liền rút điện thoại ra gọi cho một người khác.“Hạ Thư Yến, tôi gặp được cô gái kia rồi.”…Thanh Trà trở về Hàn gia liền giúp Hàn phu nhân chuẩn bị bàn cúng, trên dưới Hàn gia cũng tất bật chuẩn bị để tất cả được chu toàn, mọi thứ xong xuôi thì cũng gần người trên dưới Hàn gia đều ăn mặc trang nghiêm, theo sau Hàn phu nhân cùng hắn và cô đốt nén nhang dâng lên vị cố lão người thân tín với Hàn lão gia khi còn sống cũng đến, họ đều là những người có tiếng tăm trên thương sĩ Kim kể từ chuyện xảy ra hai năm trước, ông chỉ có thể gửi hoa và trái cây đến, tuyệt nhiên không có mặt mũi để xuất nghi thức và thủ tục xong xuôi thì cũng xế chiều, tiễn khách trở về, ai nấy trong Hàn gia cũng thấm mệt.“Người thấy mệt thì trở về phòng nghỉ đi.”Hàn phu nhân rót một tách trà để uống, tiện tay rót luôn cho Thanh Trà.“Con uống đi, là trà tâm sen.”Cô nhấm nháp từng ngụm trà, đúng là nó có thể giúp giảm chút căng thẳng.“Lúc nãy ở đây chắc là đông vui lắm nhỉ?”Trước cửa chính Hàn gia có một người thanh niên ung dung đi vào, Thanh Trà cũng đang ngồi cũng bị làm cho bất ngờ, cô quay lại đằng sau trà trên tay Hàn phu nhân rơi xuống đất, bể toang, cũng may là nước trà không quá nóng. Sắc mặt bà trở nên khó coi vô cùng, bà định nói gì đó nhưng không rặn ra thành tiếng được. Bà Năm đứng gần đấy cũng há hốc mồm, như là không thể tin vào mắt mình nữa.“Mẹ, có chuyện gì thế?”Hàn Hứa Phong đi từ trên cầu thang xuống liền nghe thấy âm thanh của chiếc tách vỡ.“Hàn Hứa Phong, lâu rồi không gặp.”“Mày….”Đôi tay Hàn Hứa Phong xiết chặt thành nắm đấm, đôi mắt trở nên đục ngầu đáng sợ. Thanh Trà có thể nhìn rõ những đường gân hằn rõ trên gương mặt hắn, cô cũng chưa bao giờ thấy hắn tức giận như cuộc tên kia có lai lịch như thế nào?“Sao vậy? Nhìn thấy em trai của mình có nhất thiết phải bày ra cái bộ mặt hung hãn thế không?”Em trai ư?’ Nếu nói thế không lẽ đây chính là Hàn Thẩm Quân?Hắn ta đột nhiên nhìn chằm chằm cô đầy đầy soi mói, Thanh Trà vô thức lùi về phía sau, cô nép sau lưng Hàn Hứa Phong. Lí trí cô mách bảo rằng người kia xuất hiện ở đây nhất định không có chuyện gì tốt vậy, người kia chính là Hàn Thẩm Quân, em trai hắn. Nếu nói Hàn Hứa Phong giỏi châm trọc người khác, thì Hàn Thẩm Quân còn biết cách làm người khác phải điên tiết lên gấp trăm lần.“Cô là Thanh Trà à? Chị em sinh đôi nhỉ, chẳng trách giống Mễ Ly đến vậy.”“Làm sao hắn lại biết mọi chuyện rõ ràng đến thế chứ, chuyện này không phải có rất ít người biết sao?” Thanh Trà thầm nghĩ, tự nhiên cô có một cảm giác bất an.“Cút.” Hàn Hứa Phong gằn lên, sức chịu đựng của hắn đã sắp đạt đến giới hạn.“Hôm nay không phải giỗ ông ta sao? Tôi chỉ là muốn về để thắp một nén nhang thôi mà. Làm như vậy mới là một đứa con có hiếu, phải không mẹ kính yêu của con?”Tay Hàn phu nhân run run, từ nãy đến giờ bà vẫn chưa nói được câu nào, chỉ đứng chôn chân ở một chỗ.“Con về đây làm gì? Con nghĩ ở đây sẽ có người chào đón con sao?” Giọng bà run run, khó khăn lắm mới nói tròn trĩnh được cả Thẩm Quân cười khẩy, khuôn mặt vênh lên lộ vẻ bất cần.“Cũng không biết ai mới là con ruột của bà.”“Tao bảo mày cút khỏi đây, bị điếc à.” Hàn Hứa Phong cầm bình trà trên bàn, không hề kiêng dè mà ném thẳng về phía Hàn Thẩm ta nhanh chân lùi về phía sau, cũng xem như tránh được cú ném của Hàn Hứa Phong. Bình trà rơi xuống đất bể toang, âm thanh của những mảnh xứ vỡ vụn nghe rất chối tai. Mọi người đều bị một phen giật mình.“Con mau đi đi, đừng để Hứa Phong nổi giận.”“A, rốt cuộc bao năm trôi qua thì bà cũng chỉ quan tâm đến cảm xúc của hắn ta. Hàn phu nhân của Hàn gia, bà đã bao giờ lo cho đứa con ruột này bằng hắn chưa? Hắn đánh tôi phế một tay, món nợ này tôi nhất định sẽ trả.”“Nếu không phải vì mẹ cầu xin thì đừng nói là cánh tay kia, đến mạng của mày cũng không còn đâu.”“Nếu vậy tôi phải cảm ơn bà ấy à.”“Mau cút đi, cút khỏi đây cho ta.” Hàn phu nhân tức giận bừng bừng, huyết áp lên cao, bà ngã phịch ra ghế.“Phu nhân bớt giận.” Bà Năm vội đỡ lấy bà.“Mẹ, người có sao không?” Hàn Hứa Phong và Thanh Trà cũng vội chạy đến.“Tức giận như thế làm gì? Bảo trọng sức khỏe, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”Hàn Thẩm Quân quay người bỏ đi mất. Mọi người đợi khi Hàn phu nhân bình tĩnh lại rồi đỡ bà vào trong phòng nghỉ ngơi.
“Tôi sẽ dọn khỏi Hàn gia, nếu như anh tìm được bằng chứng tôi bán thông tin cho Vũ thị thì chúng ta sẽ nói chuyện trên tòa vậy.”Thanh Trà thở dài mệt mỏi, cô cố nói hết vài lời cuối cùng rồi quay lưng bỏ đi. Có lẽ do có thai nên cô còn nhạy cảm hơn lúc trước.“Đứng lại, ai cho cô đi.”“Anh quản được tôi chắc.”Hắn vẫn như vậy, muốn mọi người phải theo ý hắn, phục tùng hắn. Có lẽ Hàn Hứa Phong chưa bao giờ nghĩ cho những người xung quanh hắn cả, một chút ích kỉ và tàn Hứa Phong giữ chặt vai Thanh Trà, cô liền dùng sức hất mạnh ra. Vì lực quá mạnh mà Thanh Trà ngã nhào ra đất, chiếc túi xách đập mạnh xuống sàn, đồ trong túi bị rơi hết ra bên giấy siêu âm ban nãy bay lại gần chỗ hắn, Thanh Trà luống cuống cúi xuống nhặt nhanh lên, cô dấu nhẹm về phía thấy hành động kì lạ của cô, hắn vội giật lại tờ giấy. Những dòng chữ trên đó làm hắn lặng đi, chưa bao giờ hắn thấy việc đọc chữ lại khó khăn như vậy.“Đây là gì?”“Anh cũng thấy rồi đó.” Thanh Trà mím chặt môi, đôi mi cụp lại. Vốn dĩ cô muốn giấu chuyện của đứa bé, bây giờ thì không thể được nữa rồi.“Tôi hỏi cô đây là cái gì?” Hắn hét vào mặt Thanh Trà, đôi tay không tự chủ được vặn tròn tờ giấy tim Thanh Trà như bị hắn bóp nát, rõ ràng hắn không trông mong hay yêu thương gì đứa trẻ kia cả. Vậy mà cô lại ảo tưởng về một gia đình nhỏ thật hạnh phúc.“Anh bị mù à? Là giấy siêu âm thai, đứa bé đó là con anh.” “Không thể nào. Lam Thanh Trà, bây giờ cô còn dùng cả chuyện này để lừa tôi.”“Tôi lừa anh làm gì, tôi có thai đã sáu tuần rồi. Nếu anh không cần đứa trẻ này thì tôi sẽ bỏ nó đi.”Hàn Hứa Phong ném mạnh cục giấy xuống đất, hai tay khẽ run lên. Ánh mắt của hắn lóe lên một tia đau đớn, ruột gan quặn lại.“Vậy thì bỏ nó đi.”Hắn tiến lại gần phía cô, Thanh Trà chân không tự chủ được liền lùi về phía sau. Đối diện với Hàn Hứa Phong lúc này, cô cảm thấy lo lắng vô Trà liền quay người định chạy đi nhưng bị Hàn Hứa Phong giữ lại, hắn lôi cô ra ngoài, đi thang máy chuyên dụng dành riêng cho lãnh đạo cấp cao.“Hàn Hứa Phong, anh mau buông ra.”Mặc kệ cho Thanh Trà giãy giụa thế nào hắn vẫn không buông ra, hắn không nói gì cũng không thèm nhìn cô, chỉ cố xiết thật chặt lấy tay Thanh Hứa Phong đi xuống dưới nhà xe, hắn đẩy cô vào phía ghế sau xe rồi nhanh chóng lái xe Trà không được cài dây an toàn, lại trong tâm thế hoảng sợ nên bị đập người về phía trước. Cô mới hoàn hồn lại, nghĩ cho đứa trẻ cô nhanh chóng thắt dây an toàn.“Hàn Hứa Phong, anh đừng có mà làm bậy.”Chiếc xe lao vun vút ra bên ngoài, mặc kệ cánh nhà báo hay phóng viên, hắn cứ đạp chân ga mà không hề kiêng dè bất cứ điều Thẩm Quân đang ngồi trên chiếc taxi ở trước cổng Hàn thị, hắn nhận ra xe của Hàn Hứa Phong liền đuổi theo xe dừng lại trước cổng Hàn gia, Thanh Trà mới thở phào nhẹ nhỏm. Ban nãy cô còn tưởng hắn thật sự đẩy cô vào bệnh viện phá thai nữa. Hắn xuống xe, mở cửa đằng sau ra rồi tháo dây an toàn cho cô. Hắn kéo mạnh cô ra bên ngoài, từng động tác vô cùng thô bạo.“Bỏ tôi ra.” Thanh Trà vùng vằng, cô không thể để hắn giày vò mình thế được.“Hàn Hứa Phong, bỏ cô ấy ra.” Hàn Thẩm Quân cũng vừa đến đó, hắn vội ra khỏi xe rồi đi đến chỗ hai người.“Cút.”Rất nhanh, gọn, Hàn Hứa Phong nhã ra đúng một chữ. Hắn không biết mục đích Hàn Thẩm Quân xuất hiện ở đây là gì, nhưng lúc này hắn cũng không có tâm trạng mà đôi co với cậu ta.“Chuyện ăn cắp của Hàn thị tôi có nghe qua rồi. Thanh Trà không phải loại người như vậy, chắc chắn có kẻ đứng sau bày trò.”Hàn Thẩm Quân giống như là nghiêm túc nói chuyện, hắn không cợt nhã, càng không đá xéo nửa lời. Hắn bây giờ chỉ lo lắng cho Thanh Trà, dường như hắn có một cảm xúc khác lạ dành cho cô gái này đầu Hàn Thẩm Quân tiếp cận Thanh Trà mục đích cuối cùng vẫn là Hàn Hứa Phong, giống như cách năm xưa hắn tiếp cận Mễ Ly vậy. Tình cảm Hàn Thẩm Quân dành cho Mễ Ly hoàn toàn là giả dối, chỉ có lợi dụng chứ không bao giờ thật lòng. Hắn cũng nghĩ mình sẽ làm như vậy với Thanh Trà, nhưng càng khi tiếp xúc với cô, lòng hắn lại dâng lên cảm giác vô cùng kì lạ, rõ là chỉ muốn cô gái này được vui vẻ, an nhiên cả đời.“Thân thiết đến mức phải chạy vội đến đây thanh minh giúp cơ à?”Hàn Hứa Phong lại càng thêm thất vọng về Thanh Trà, rõ là cô nói sẽ tránh xa Hàn Thẩm Quân. Bây giờ thì thế nào? Hắn còn không ngại đứng ra giúp cô nói vài Thẩm Quân biết thế nào Hàn Hứa Phong cũng như vậy, nên hắn ta cũng muốn tránh xa Thanh Trà một chút, tránh để Hàn Hứa Phong gây khó dễ cho cô. Đáng tiếc hắn lại không thể trơ mắt nhìn thấy cô bị ngược đãi như khi nãy.“Anh về đi, đây là chuyện riêng giữa tôi và Hứa Phong.”Thanh Trà không muốn Hàn Hứa Phong thêm hiểu nhầm, liền khước từ sự giúp đỡ của Hàn Thẩm Quân. Ai biết được Hàn Thẩm Quân có mục đích gì, tốt nhất vẫn là không nên dây dưa với hắn nữa.
Thanh Trà hai mắt nhắm nghiền, cô muốn ૮ɦếƭ, thật sự muốn ૮ɦếƭ. Chưa bao giờ cô thấy đau đớn và tủi nhục như bây giờ. Thanh Trà mơ màng, cô nhớ cái ngày mẹ cô ra đi mãi mãi. Bà dặn cô phải sống thật tốt, phải kiên cường, mạnh mẽ. Cô nhớ nụ cười hiền dịu của mẹ, nhớ những ngày bà đau đớn vật lộn với căn bệnh hiểm nghèo, nhớ cả những lần người cha say rượu mắng nhiếc, đánh đập hai mẹ con cô. Lúc ấy cô cũng muốn ૮ɦếƭ, muốn đi theo mẹ cô đến thế giới bên kia. Thế nhưng nghĩ lại những lời cuối cùng của bà, cô đã can đảm sống đến người cha tệ bạc của cô, thật đáng khinh bỉ! Hắn vì nghiện ngập cờ bạc, rượu chè đã để mẹ cô làm việc đến sức cùng lực cận để trả nợ. Bà mất, hắn bắt cô nghỉ học đi làm, phụ quán, bán rong, chưa việc vặt nào mà cô chưa làm. Bị giang hồ đòi nợ, hắn thẳng tay bán cô cho Hàn Hứa hôm qua là cái đêm đen tối nhất trong cuộc đời cô. Hàn Hứa Phong, hắn như con mãnh thú săn mồi vồ lấy cô, xé toạc từng lớp vải trên người cô. Mặc cô khóc lóc van xin, hắn như bỏ hết ngoài tai, điên cuồng ngấu nghiến, cắn xé cô. Có lẽ, cái hắn làm đối với cô không phải để thỏa mãn sự khoan khoái mà như muốn sỉ vả, đầy đọa và lấy mạng cô. Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì khiến hắn không vừa mắt? Hay những kẻ có tiền luôn đối xử với người khác như thế?Mới vài phút trôi qua mà Thanh Trà cảm thấy dài như cả thế kỉ, cổ họng đắng ngắt, cô khát, vừa khát vừa đói. Đầu tóc rủ rượi, thân hình nhỏ bé nằm co lại. Nhìn Thanh Trà bây giờ chẳng khác một cái xác khô là mấy!"Khát...nước...cho tôi nước." Cô khẽ cười lên một cái, một nụ cười méo mó. Phải rồi, làm gì có ai ở đây. Bây giờ cô có gào lên nữa thì cũng chẳng có ai nghe có tiếng bước chân từ phía cầu thang, càng lúc càng lớn dần. Có phải đói quá nên cô sinh ảo giác rồi không? Hay hắn ta đã về? Nghĩ đến đấy thôi tim cô đã muốn Ϧóþ nghẹn lại. Cô nhắm nghiền mắt, phó mặc cho ông trời."Cô gái, mau tỉnh lại đi."Văng vẳng bên tai cô là giọng một người phụ nữ. Cô mở hờ mắt, trước mặt cô là một người yêu phụ nữ trung niên sắc sảo và vô cùng quý phái."Nước...xin bà cho tôi nước." "Bà Năm, mau mang nước lại đây."Người phụ nữ trước mặt đưa nước cho cô, cô dùng bàn tay yếu ớt của mình ghì chặt, tham lam uống một hơi dài."Ặc...ặc...""Cô uống từ từ thôi, cẩn thận bị sặc." Vị phu nhân kia vừa nói vừa vuốt vuốt sống lưng nhìn cô, ánh mắt lộ vài phần thương cảm, vài phần lo sợ. Sau đó bà đi chiếc bàn gần đó, lấy chiếc chìa khóa rồi mở chiếc còng khỏi tay cô. Cổ tay Thanh Trà mềm nhũn, rơm rớm vài tia máu. Người phụ nữ già kia lấy khăn lau mặt rồi băng lại vết thương trên cổ tay cho cô."Bà Năm, mau gọi người mang lên cháo lên đây."Thanh Trà tỉnh táo vài phần, khó khăn mở miệng"Bà là ai?""Ta là Hạ Lam, mẹ của Hàn Hứa Phong."Nghe đến đây cô khẽ run lên, theo phản xạ tự nhiên liền khum người lại phía sau, nâng cao cảnh giác. "Đừng sợ, ta sẽ không làm hại cô đâu.""Mau ăn cháo đi, ăn rồi mới có sức nói tiếp.""Bà Năm, mau đút cho cô ấy ăn đi."Thanh Trà ngoan ngoãn ngồi ăn hết bát cháo, bà ấy nói đúng, phải ăn thì mới có sức. Đúng rồi, cô không thể bỏ mạng ở đây được, cô phải tìm cách trốn khỏi đây.
“Được, cứ theo kế hoạch của chị đi, đã diễn thì phải diễn cho tốt.”Hàn Thẩm Quân tắt điện thoại, hắn cầm cây Vape trên bàn hít vào một hơi thật sâu. Ánh mắt hắn nhìn theo làn khói thở ra trước mặt, mông lung, mờ ảo.“Bảo Bảo, mau qua đây.”Bảo Bảo ngoan ngoãn đi lại gần hắn, nó trèo lên ngồi vào lòng Hàn Thẩm Quân, vô cùng nhẹ nhàng và thuần thục.“Bảo Bảo, xin lỗi mày nhé.”Hắn ta khẽ vút ve Bảo Bảo, nó dụi dụi đầu vào lòng bàn tay hắn, đôi mắt lim dim buồn ngủ.“Thanh Trà, sáng nay cô rảnh chứ?”Hàn Thẩm Quân bế con mèo ra phòng khách, vừa hay Thanh Trà cũng đang ngồi xem tin tức.“Ừ.” Thanh Trà đáp nhàn nhạt, cô vẫn là nghe lời Hàn Hứa Phong giữ khoảng cách với người đàn ông trước mặt.“Cô có thể theo tôi đi mua sắm một ít đồ không? Chủ yếu là muốn mua thêm vài thứ linh tinh cho Bảo Bảo.”“Anh có thể nhờ tài xế đưa đi mà, dù sao tôi cũng không biết lái xe.”“Khoảng thời gian tôi ở đây có lẽ thành phố cũng thay đổi nhiều, với lại tôi cũng không thông thạo chuyện này lắm, bình thường do A Trạch lo liệu.”“Bảo Bảo, mày cũng muốn Thanh Trà đi với chúng ta đúng không?”Hắn lay lay cái chân trước của Bảo Bảo, ngụ ý muốn nó hợp tác. Nó liền kêu lên vài tiếng ”meo..meo..”Cô do dự một hồi rồi cũng đồng ý, dù sao hắn cũng sắp rời khỏi Hàn gia, xem như cũng không có gì đáng ngại. Đơn giản chỉ là đi mua chút đồ thôi mà, cô không nên suy nghĩ quá nhiều!Quản gia Vu lái xe chở bọn họ đi đến khu thương mại gần đó mua một ít quần áo và đồ gia dụng, Hàn Thẩm Quân muốn mua cho cô một chiếc khăn quàng cổ nhưng cô nhất quyết không nhận.“Anh không cần phải làm vậy đâu, chúng ta cũng đâu thân thiết đến mức phải tặng quà.”Hàn Thẩm Quân khẽ cười, cô gái này luôn đề phòng hắn nhiều như vậy.“Ắt hẳn là Hàn Hứa Phong đã kể xấu về tôi rất nhiều nhỉ?”“Đúng, nhưng toàn là sự thật.” Cô khinh kỉnh đáp lại một câu rồi bế Bảo Bảo qua sang bên gian hàng bán những chiếc nón len xinh xắn.“Bảo Bảo, em đội cái này đẹp lắm đó.”Thanh Trà lấy cái nón len bé xíu màu xanh than đội lên cho nó, Bảo Bảo tỏ ra thích thú.“Tôi lấy cái này cho Bảo Bảo.” Cô nói với Hàn Thẩm Quân.“Vừa nãy ai bảo không thích tặng quà chứ?”“Tôi cho Bảo Bảo, không phải anh.”“Okay, okay.” Hàn Thẩm Quân gật gật, sống trên đời hai mấy năm trời, lần đầu tiên hắn phải chịu lép vế trước người khác, hơn nữa còn là một cô Thẩm Quân bảo quản gia Vu lái xe vào một con phố nhỏ, hắn nói có một tiệm chuyên bán đồ cho thú cưng rất hot ở đây.“Bíp..bíp.”Quản gia Vu bóp còi vì chiếc xe ô tô trước mặt chắn lối đi của bọn họ, lòng đường thì nhỏ, chỉ cần một chiếc xe đậu lại liền không còn chỗ để chen quả không có phản ứng gì, hay là chiếc xe phía trước không có người? Ở đây chẳng phải cấm đậu xe sao?“Hay là chúng ta xuống đi bộ đi, dù sao cũng gần đến nơi rồi.” Hàn Thẩm Quân đề Trà gật đầu, cô bế theo Bảo Bảo cùng hắn xuống xe. Cô nói quản gia Vu lùi xe trở ra làn đường người họ đi chưa được vài bước đã bị một đám người chặn lại, mặt mày họ vô cùng hung dữ, hình xăm khắp thân trên, nhìn là biết không phải người tốt.“Cô em xinh đẹp, đi đâu vào đây thế?”Tên đứng đầu tiến lại gần Thanh Trà, tay hắn vừa định chạm vào người cô liền bị Hàn Thẩm Quân hất ra.“Cút đi.”Tên kia liền đẩy mạnh ngực hắn, mắt trợn lên nhìn Hàn Thẩm Quân.“Mày biết điều thì cút ra chỗ khác cho anh em tao làm việc.” Thanh Trà thấy tình hình không ổn, cô kéo áo Hàn Thẩm Quân định bỏ chạy thì bị đám người kia vây tròn chặn lại.“Cô em, muốn chạy đâu có dễ.”“Mẹ kiếp, các người muốn bao nhiêu tiền?”“Mày nghĩ mày là cái thá gì? Có tiền là ngon lắm à?”Tên đàn anh kia tức giận, hắn ta đấm mạnh Hàn Thẩm Quân một cái khiến hắn ngã nhào ra đất.“Hàn Thẩm Quân, anh không sao chứ?” Cô đỡ hắn lên.“Quản gia Vu, cứu chúng tôi.” Thanh Trà dùng sức hét thật to, trong lòng không ngừng cầu nguyện ông có thể nghe thấy.“Con nhãi này, mày có im đi không?”Một thằng trong đám đó liền nắm lấy tóc cô giật ngược lên.“Mày dám…”Những tên này đều cầm theo côn sắt và dùi cui trên tay, Hàn Thẩm Quân nhân lúc chúng không đề phòng giật lấy một cây côn rồi đánh ngã một tên.“Thanh Trà, mau chạy đi.”“Muốn đi cùng đi.”Thanh Trà đâu phải là người tham sống sợ chết, với lại một mình Hàn Thẩm Quân sao có thể chống lại được hết ngần ấy người.“Cô mau chạy đi.”Hàn Thẩm Quân đẩy Thanh Trà ra, một mình hắn đánh với tám, chín người đô con, lực lưỡng. Cô nghe rõ từng tiếng kim loại tiếp xúc với da thịt đầy dã man. Thanh Trà định lao vào giúp hắn nhưng hắn một mực gào thét cô chạy. Đúng rồi, thêm cô cũng không thể đánh lại bọn họ!Cô bắt đầu chạy thật nhanh ra khỏi đoạn đường đó, chỉ cần cô đến chỗ quản gia Vu thì mọi chuyện có thể được giải Trà chạy ra ngoài đường lớn, cô liên tục hô hoán mọi người cứu giúp. Quản gia Vu thấy có gì không ổn liền chạy lại.“Tiểu thư, có chuyện gì thế?”“Quản gia Vu, mau gọi cấp cứu.” Thanh Trà thở hồng hộc, đôi chân mỏi rời vì mất sức.
hàn thiếu tha cho tôi đi